Truỵ Long

Chương 22

17/05/2024 20:03

Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu.

Trong mơ là một ngọn lửa ngút trời th/iêu rụi tất cả, tiếng gào thê thảm tà á/c giống như vọng ra từ trong địa ngục.

Tôi chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, lưng không ngừng túa ra mồ hôi.

Khi tỉnh lại, tôi chỉ cảm thấy khắp người đ/au muốn ch*t, đến cả mí mắt cũng không nhấc nổi.

Tôi gắng gượng mở mắt, vất vả nhìn xung quanh.

Tôi vẫn ở trong sơn cốc, chỉ có điều sương trắng trong sơn cốc đã tan mất.

Một đợt nắng chiếu vào, lúc này tôi mới nhìn thấy một con giao thấy đầu không thấy đuôi cực lớn đang nằm cứng ngắc ở một bên không xa.

Là giao ăn người.

Nó đã bị th/ối r/ữa không còn dáng vẻ gì, khắp người đều là lỗ hổng đầm đìa m/áu, sớm đã ch*t từ lâu.

Đám Hàn Thần cũng đã biến mất.

Giao vừa ch*t, thần khí tan biến, bọn họ cũng sẽ tan biến theo cát bụi.

Thần khí là thứ rất đ/ộc á/c, có thể trộn lẫn cơ thể và linh h/ồn của người với nhau, tạo ra một loại quái vật không sinh không tử.

Đám người này cho rằng mình có thể thành thần, cuối cùng lại có kết cục h/ồn phi phách tán, cũng coi như là báo ứng.

"Cô tỉnh rồi!" Ngay khi tôi cảm khái, trước mặt đột nhiên xuất hiện một gương mặt.

Cả người Vương Lộ đều là vết m/áu do đ/á đ/ập, mặt mũi toàn là bụi bẩn, cô ta hình như đã lăn lộn trong bùn đất.

"Tốt quá rồi! Cô không ch*t!" Cô ta vừa khóc vừa cười nhìn tôi, nước mắt chảy tong tỏng xuống mặt tôi.

"Bọn họ đều ch*t rồi, đều biến mất, cô thành công rồi, Thẩm Thiên!"

Cô ta lấy điện thoại ra nói: "Sau khi sương trắng tan đã có tín hiệu, tôi đã gọi c/ứu viện, lát nữa chúng ta có thể ra ngoài rồi!"

Tôi nằm trên đất không nhúc nhích, chỉ có thể quay đầu nhìn chân trời sáng rỡ.

Ở đó có một chấm đen càng lúc càng lại gần, tôi có thể nghe thấy tiếng cánh quạt x/é gió.

Tôi nắm ch/ặt bàn tay đã hơi lạnh giá, mỉm cười nhắm mắt lại.

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0