Hắn chăm chú nhìn ta, vừa định buông tay, bỗng hiện lên nét đ/au đớn trên mặt.

"Xì..."

Ta luống cuống: "Sao vậy?"

"Lúc nãy ngươi đ/è lên ng/ười ta gi/ật đ/ứt vết thương rồi."

"Ngươi nằm nghiêng để ta xem thử."

"Ái phi."

"Lại muốn gì nữa?"

"Sao ng/ực nàng lại bằng phẳng thế?"

Ta và Bùi Chiếu nhìn nhau, giây lát sau, ta thẳng tay t/át hắn một cái.

Bùi Chiếu mặt dày không biết ngượng, ôm mặt vẻ thảm thiết: "Ái phi à, đợi thương ta lành, chúng ta có thể động phòng chứ?"

Nhìn ánh mắt thèm khát như sói như hổ của Bùi Chiếu, lòng ta bỗng nổi gai ốc. Giấu không nổi, thật sự giấu không nổi rồi.

Đêm ấy ta gọi vài bầu rư/ợu, rư/ợu làm dày gan chuột, ta quyết định nói thật với Bùi Chiếu: ta vốn là nam nhi.

Ngồi trên nóc nhà, ta lẩm bẩm tập nói mãi: "Ta không cố ý lừa ngươi, nhưng danh tiếng ngươi quả thật chẳng tốt. Hừ, không được, không thể nói thẳng thừng thế."

"Nghĩ thoáng đi huynh đệ, ta biết ngươi khổ tâm lắm. Đợi muội muội đổi chỗ với ta, ta vẫn làm huynh của ngươi, chuyện cũ xóa bỏ hết nhé?"

Tập mãi rồi ta càng nghĩ càng tủi: "Hu hu ta cũng không muốn thế, là phụ thân ép ta đó! Thật ra trong lòng ta đã có người thương từ lâu."

Bỗng giọng nói vang lên: "Là ai?"

Nhớ lại thiếu nữ thoát tục mà xa cách trong ký ức, ta không kìm được cúi đầu bật cười.

"Tịch Nhan, nàng nói tên là Tịch Nhan."

Chợt, ta trợn mắt, toàn thân cứng đờ, m/áu như đông lại.

Ta chậm rãi quay đầu từng chút một.

Bùi Chiếu?

Đối diện đôi mắt huyền hắn, dưới ánh trăng, khóe miệng hắn nở nụ cười càng thêm huyền bí khôn lường.

"Tịch Nhan?"

Hắn ngồi cùng ta trên mái hiên, lần đầu ta cảm thấy gió nơi đây lạnh buốt.

Hắn nhướng mày: "Ái phi nói mình là nam nhi?"

Ta nghiến răng: "Phải, ta thừa nhận, xin lỗi đã lừa ngươi, nhưng ta đích thực là đàn ông."

"Ái phi thích cô gái tên Tịch Nhan?"

"Đúng."

Bùi Chiếu mỉm cười: "Ồ, ta chính là Tịch Nhan."

Hừ, buồn cười thật, hắn bảo mình là Tịch Nhan.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm