Về Quê Gả Cho Anh Nông Dân Thô Lỗ

Chương 18

16/06/2025 17:10

Vừa bước xuống xe, đã có không ít người trong thôn kéo đến xem. Đặng Quân thấy tôi thì cười nói:

"Ương Ương, sau một thời gian dài như vậy, em đã biết lỗi rồi chứ? Anh cũng không muốn em khổ, nhưng trước đây em quá kiêu kỳ. Lần này về nhà rồi, em phải xin lỗi Đặng Kỳ cho tử tế, từ nay về sau việc gì cũng phải nhường nhịn em ấy, hiểu chưa?"

Mấy gã đàn ông trong khu tập thể phía sau cũng cười khẩy đảo mắt lia lịa. Họ nhao nhao lên tiếng:

"Ương Ương này, để được đón em về Bắc Kinh, anh Đặng ca đã vất vả vận động không ít đâu."

"Còn đứng ngây ra đấy làm gì? Mừng đến h/ồn xiêu phách lạc rồi à? Lên xe đi chứ!"

"Dù em không còn là con gái nhà họ Đặng nữa, nhưng vẫn là em gái ngoan của các anh. Sau này dù lấy bất kỳ ai trong chúng anh, em vẫn là cô gái của đại viện chúng ta."

"Đúng vậy Ương Ương, bọn anh chưa từng quên em. Chỉ cần từ nay em đừng làm Kỳ Kỳ buồn nữa, em mãi là em gái bé bỏng của chúng anh."

"Anh nhớ từ nhỏ em đã thích bám theo anh Đặng. Chẳng trách... hay là em đã thích Đặng ca từ lâu rồi? Giờ không còn qu/an h/ệ huyết thống, lấy anh ấy cũng được đó. Thế là vẫn thuộc về nhà họ Đặng mà."

Đặng Quân nghe vậy mỉm cười đạo mạo, giọng đầy tự tin:

"Ương Ương, chỉ cần Kỳ Kỳ đồng ý, anh có thể cưới em. Vì vậy, đừng trái ý em ấy nữa được không?"

Cùng lúc đó, màn bình luận bắt đầu bùng n/ổ:

[Oẹ oẹ! Nghe thì hay ho nhưng bọn họ chỉ dùng hôn nhân để mồi chài cô ấy, thực chất là lừa cô ấy quay về!]

[Một lũ đạo đức giả kinh t/ởm! Ói!]

[Trước khi đến bọn họ nào cũng tự tin lắm. Còn bảo: "Hai tháng rồi, Ương Ương vốn mềm yếu, giờ đi cày cuốc lâu thế chắc đã thấm đò/n. Lúc này đón nó về, nó tất tưởng chúng ta là ân nhân, khóc lóc cảm động rồi sau này ngoan ngoãn cho muốn làm gì thì làm."]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm