Em trai ở trên

Chương 13

11/07/2025 19:59

Tôi ăn cơm chẳng khác nào nhai sáp, vô vị.

Không khí vừa hòa hợp, Ôn Doãn liền thốt ra những lời kinh người.

Suốt buổi chỉ xoay quanh tôi, từ chuyện tôi chăm sóc hắn như thế nào.

Về sau, bầu không khí càng lúc càng không ổn.

Hắn mà lải nhải thêm vài câu nữa, chắc chuyện tôi quyến rũ hắn bị lộ mất!

Ghế kêu cót két, tôi đặt đũa xuống, "Còn vào nhà vệ sinh đây."

Tôi rửa mặt bằng nước lạnh, khuôn mặt trong gương vẫn đỏ bừng.

Lời hắn nói không quá thẳng thừng, nhưng vì đã từng trải qua cảnh thực nên tôi dễ tưởng tượng quá mức.

"Anh, vẫn chưa xong sao?" Giọng Ôn Doãn vang lên từ ngoài cửa.

Tôi tắt vòi nước, vội mở cửa, lau nước trên mặt, "Em dùng đi."

Tôi vừa quay người định đi, cổ tay bị giữ lại.

Nhà vệ sinh chỉ bật một ngọn đèn nhỏ, ánh sáng mờ chiếu lên gương mặt nghiêng của Ôn Doãn, nửa người hắn chìm vào bóng tối.

Từ góc nhìn của tôi, tôi chỉ thấy yết hầu hắn lên xuống liên tục, như đang... gắng sức kìm nén điều gì đó.

Ôn Doãn nghiến răng, dần siết ch/ặt cổ tay tôi, hắn gi/ận dữ nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt hắn như đã quyết định điều gì.

Hơi thở ấm áp phả vào mặt tôi, Ôn Doãn nhắm mắt, giọng nói kìm nén mà quyến rũ:

"Chồng."

"Bảo thằng trà xanh ngoài kia cút đi được không, chồng."

Ôn Doãn đầu hàng, thậm chí còn chưa chịu đựng nổi một tháng.

Tôi chớp mắt, hơi không dám tin, nhưng chàng trai trước mặt gọi tiếng "chồng" ngọt đến mức tôi sắp nở hoa.

Cuộc chiến giành mông của chúng tôi kết thúc rồi sao?

"Chồng, bảo thằng trà xanh đó cút đi, em không muốn nhìn thấy cậu ta nữa."

Thấy tôi không phản ứng, Ôn Doãn hed miệng, dùng răng nanh cắn mạnh vào xươ/ng quai xanh của tôi, buộc tôi tỉnh táo lại.

Hình như hắn uất ức lắm! Mắt Ôn Doãn phủ một lớp sương mờ, làm giảm bớt phần nào vẻ yêu nghiệt tự nhiên của hắn.

Tôi vốn không chịu được cảnh đàn ông khóc, thấy mục tiêu đã đạt, tôi vội ôm Ôn Doãn vào lòng, "Ăn xong sẽ bảo cậu ta cút ngay!"

Nửa bữa còn lại, tôi ăn càng lúc càng nhanh. Ăn xong, không đợi Kỳ Sâm chào bố mẹ tôi, tôi nắm cổ kéo cậu ta ra, lầm bầm nhét cậu ta vào chiếc xe đen đã chờ sẵn bên đường.

"Đi nhanh đi nhanh, mục tiêu hoàn thành, tiền thanh toán thì tôi sẽ chuyển cho cậu vào ngày mai!"

Đôi mắt to tròn trong sáng của Kỳ Sâm bỗng sáng rỡ, cậu ta vừa vẫy tay chào tôi vừa la lên đòi được đá/nh giá năm sao.

Từ trong xe, một bàn tay đàn ông to lớn thò đầu ra, nhanh nhẹn kéo Kỳ Sâm vào.

Nhìn đuôi xe xa dần, tôi không kiềm được mà nghĩ đến thứ sẽ dùng cho Ôn Doãn tối nay.

Lòng tôi rạo rực.

Món đồ năm ngoái tôi m/ua cho hắn vẫn còn trong ngăn tủ đầu giường nhà tôi.

Lát nữa dùng gì cho hắn đây?

Cây roj đó... tốn của tôi không ít tiền!

Nghe nói chất liệu khác với loại thường, đá/nh vào người chẳng đ/au chút nào, nhiều lắm chỉ tê tê.

Làn da Ôn Doãn mềm mại lắm, tôi nỡ nào để hắn đ/au.

Dùng nó thôi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đạt cấp tối đa về tài ăn nói, tôi khiến cả kinh thành phát điên

Chương 8
Cả kinh thành này ai nấy đều tường tận, tiểu thư nhà họ Mạnh mang cái miệng khiến người ta tức đến chết cũng không xong. Phụ thân ta vốn là Nội các Đại học sĩ, cả đời cẩn ngôn thận hành, ngày ngày bái Phật cầu cho ta bớt nói vài câu. Cuối cùng, người chẳng còn cách nào khác, đành ép gả ta cho kẻ thù không đội trời chung của người là Cố Bắc Thần – kẻ vốn nổi danh nghiêm nghị, quyền khuynh triều chính. Ngày thành thân, vài kẻ đối đầu chính trị với Cố Bắc Thần cố ý sai phu nhân đến tân phòng để gây khó dễ cho ta. Thượng thư phu nhân che miệng, cười đầy mỉa mai: “Mạnh tiểu thư, Cố Thủ phụ tính tình lạnh lùng, chẳng gần nữ sắc, nàng gả tới đây, cuộc đời này xem như chẳng còn gì để trông mong rồi.” Ta vén khăn che mặt, bốc lấy quả táo tàu trên bàn vừa nhai vừa đáp: “Nhìn thấu được cuộc đời thì tốt chứ sao, chứng tỏ mắt ta vẫn còn sáng tỏ lắm! Chẳng như phu nhân đây, mắt mờ chân chậm, đến cả lão gia nhà mình đêm qua ngủ lại ở phòng thiếp nào cũng chẳng nhìn ra.” Một vị Thị lang phu nhân khác tức giận đập bàn: “Ngươi là nha đầu thế nào mà ăn nói hồ đồ vậy, chẳng sợ sau này bị nhà chồng chán ghét, vận mệnh tát cho vỡ mặt hay sao!” Ta nhai táo tàu, cười rạng rỡ như hoa: “Ôi chao, thế thì tỉnh cả người tỉnh táo lắm đấy!”
Cổ trang
0
Phất Nhân Chương 7