Tịch Tụng Minh vốn chán gh/ét việc uống th/uốc, lại mê tít hương vị ngọt ngào của kẹo nến.
Tôi bèn đi m/ua thật nhiều kẹo ngon, rồi mày mò tự tay gói ghém thành một bó hoa rực rỡ.
Lúc tôi ghé đến thì cậu ấy đang say sưa gảy phím dương cầm.
Tịch Tụng Minh bẩm sinh đã mang định mệnh gắn liền với cây đàn piano.
Từng nốt nhạc tuôn rơi dưới những ngón tay vươn dài của cậu ấy đều thấm đẫm sinh khí và linh h/ồn.
Khúc đàn lần này mang tiết tấu vô cùng rộn rã, lại ngập tràn vị ngọt ngào êm ái.
Hệt như một chiếc bánh kem lộng lẫy được rưới đẫm mật ong sánh mịn, chỉ cần dùng d/ao khía nhẹ một đường là lớp nhân tuôn chảy bên trong lại càng đặc quánh vị mật đường ngọt lịm.
Bữa tối dưới ánh nến lung linh, trang phục khoác lên người lộng lẫy chỉn chu cùng với một bản nhạc được dày công sắp đặt chuẩn bị sẵn.
Thêm vào đó còn có cả câu hỏi kia nữa.
Tôi bóc một vỏ kẹo, đưa kẹo ngậm gọn trong khoang miệng.
Rồi tiến tới thu gọn vây hãm cậu ấy trong lồng ng/ực mình.
Hương vị ngọt ngào đắm say của tình yêu cuồ/ng nhiệt cứ thế vương vấn quẩn quanh nơi đầu môi kẽ răng đôi lứa.
Nhịp đ/ập nơi con tim cả hai đều bắt đầu lo/ạn nhịp tăng tốc.
Vì căng thẳng nên ngón tay cậu ấy vô ý đ/è nặng lên phím đàn.
Phát ra một nốt nhạc ngân vang vút dài.
Bàn tay tôi cũng theo đó hạ xuống, bao trọn lấy đôi tay cậu ấy.
"Dạy anh đ/á/nh lại một lần đi.
Bản Sonata rung động ngày hè."
Anh muốn được viết tiếp câu chuyện dở dang còn bỏ ngỏ của mùa hạ năm ấy.
(Hoàn)