Dạ Sắc Thượng Thiển- Gặp Lại

Chương 6

28/12/2024 21:27

Cung Nhị thấy người bên gối đã ngủ say, liền đặt cuốn sách trong tay xuống, thổi tắt nến. Hắn nằm xuống, vòng tay ôm lấy eo của Thượng Quan Thiển, cùng nàng chìm vào giấc ngủ.

… Ngày hôm sau

Thượng Quan Thiển và Cung Nhị đang ngồi ăn sáng tại chiếc bàn thấp, đúng lúc đó một thị vệ đến báo tin.

Thị vệ cúi người hành lễ: “Giác Công tử , Chấp Nhận đại nhân nói mời ngài cùng Thượng Quan tiểu thư đến điện Chấp Nhận một chuyến.”

Thượng Quan Thiển sắc mặt phức tạp, có chút lo lắng l i ế c nhìn Cung Thượng Giác.

Cung Thượng Giác không có biểu tình gì, tao nhã lau tay rồi đáp: “Được, qua đó ngay.”

Sau khi chuẩn bị xong, Cung Thượng Giác và Thượng Quan Thiển từ từ tiến về phía điện Chấp Nhận.

Cung Thượng Giác mặc một chiếc trường bào dài màu xanh đậm thêu hoa văn chìm bằng k i m tuyến, tóc được búi cao, chỉ để lại hai lọn tóc nhỏ buộc bằng k i m tuyến rủ xuống hai bên ta;. thần sắc lạnh nhạt thoạt nhìn cao lãnh không thể x â m p h ạ m.

Thượng Quan Thiển cũng khoác trên mình một bộ trường sam phối màu xanh đậm và xanh nhạt với hoa văn chìm tinh xảo, được đặt may riêng, trên thắt lưng thêu một bông nguyệt quế nhỏ.

Tóc nàng được cài bằng trâm ngọc, phía sau cũng buông hai lọn tóc nhỏ buộc k i m tuyến, đôi khuyên tai bằng ngọc lục bảo được đeo trên tai càng làm nổi bật làn da trắng mịn của Thượng Quan Thiển.

Hai người cùng đi, trông vô cùng xứng đôi.

Lúc này, bụng của Thượng Quan Thiển đã được sáu tháng, đi đường dài bắt đầu cảm thấy không thoải mái, bình thường luôn có thị nữ đi cùng để chăm sóc.

Dù vậy, khi đến điện Chấp Nhận, Thượng Quan Thiển vẫn không khỏi lo lắng, nàng kéo nhẹ áo của Cung Thượng Giác, ngước nhìn Cung Thương Giác.

Cung Thượng Giác nắm lấy tay Thượng Quan Thiển như muốn trấn an, bình thản nói: “Đừng lo lắng.”

Thượng Quan Thiển khẽ thở ra một hơi, cố trấn tĩnh lại, tay s i ế t c h ặ t lấy tay Cung Thượng Giác, tiếp tục bước về phía trước.

Cung Thượng Giác nhìn dáng vẻ này của Thượng Quan Thiển, không kìm được mà cong khóe môi cười.

……

Khi đến điện Chấp Nhận, những thị vệ trước điện nhìn thấy Cung Thượng Giác và Thượng Quan Thiển liền tiến lên cúi chào, cung kính nói: “Giác Công tử, Thượng Quan tiểu thư.”

Cung Thượng Giác khẽ gật đầu, ra hiệu cho thị vệ vào thông báo.

Sau đó, hắn quay đầu bảo thị nữ đang đỡ Thượng Quan Thiển đi sang một bên đợi, rồi tự mình dẫn Thượng Quan Thiển vào trong.

Thị vệ thông báo xong quay lại, dẫn Cung Thượng Giác và Thượng Quan Thiển đi vào. Khi đến trà thất, Cung Tử Vũ khẽ gật đầu chào Cung Thượng Giác và Thượng Quan Thiển. Thị vệ lui ra ngoài.

Cung Thượng Giác chắp tay hành lễ, nói: “Chấp Nhận.”

Cung Tử Vũ ra hiệu mời Cung Thượng Giác và Thượng Quan Thiển ngồi xuống.

Thượng Quan Thiển ngồi phía trong, còn Cung Thượng Giác ngồi phía ngoài.

Cung Tử Vũ rót cho Cung Thượng Giác một tách trà, khi định rót cho Thượng Quan Thiển thì Cung Thượng Giác giơ tay chặn lấy ấm trà, lạnh nhạt nói:“Nàng đang m a n g t h a i, không thích hợp uống trà đặc.”

Nghe vậy, Cung Tử Vũ quay sang ra lệnh: “Đi pha một ít nước chanh cho Thượng Quan tiểu thư.”

Người hầu nhận lệnh, cúi đầu đáp: “Vâng.” Rồi nhanh chóng lui ra ngoài.

Cung Tử Vũ cầm tách trà trên bàn, uống một ngụm, sau đó ngẩng đầu nhìn Cung Thượng Giác, nói: “Ta biết Thượng Quan Thiển đã ở Giác Cung khá lâu. Lần này mời hai người đến đây, chủ yếu là muốn hỏi Thượng Quan Thiển vài chuyện.”

Nói xong, Cung Tử Vũ quay sang nhìn Thượng Quan Thiển, ánh mắt phức tạp, người phụ nữ này từng là người của Vô Phong, suýt nữa khiến Cung Môn rơi vào đ ạ i n ạ n, thậm chí còn suýt c ư ớ p đi Vô Lượng Lưu Hỏa.

Nhưng hiện tại, nàng ta lại đang m a n g trong mình đứa con của Cung Môn, lại còn là vị hôn thê của Cung Thượng Giác. Cung Tử Vũ thực sự không biết nên đối mặt với người phụ nữ này bằng tâm tình gì.

Thượng Quan Thiển cụp mắt xuống, nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình, nói: “Vũ công tử , ngài muốn hỏi gì thì cứ hỏi.”

Cung Thượng Giác khẽ nghiêng đầu, lên tiếng: “Gọi là Chấp Nhận.”

Thượng Quan Thiển mím nhẹ môi, sửa lời: “Chấp Nhận đại nhân.”

Cung Tử Vũ nhìn cảnh này, bật cười, tâm trạng cũng trở nên thoải mái hơn.

Nhìn hai người bọn họ, hắn không khỏi nhớ lại những ngày tươi đẹp khi ở bên Vân Vi Sam, nhưng nụ cười vừa gợi lên khéo môi đã nhanh chóng tắt ngấm.

Vân Vi Sam…

Cung Tử Vũ ngẩng đầu hỏi tiếp: “Ta muốn biết bản đồ phòng thủ của Vô Phong.”

Thượng Quan Thiển trong lòng k i nh đ ộ n g, lập tức ngẩng đầu nhìn Cung Tử Vũ. Nàng gần như ngay lập tức hiểu ra ý đồ của hắn, bàn tay bất giác nắm c h ặ t thành quyền.

“Ngài muốn c/ứu Vân Vi Sam.”

Thượng Quan Thiển thốt ra câu này không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định.

Cung Tử Vũ nhìn nàng, gật đầu.

Cung Thượng Giác nghe thấy lời này cũng g i ậ t m ì n h, khẽ nhíu mày.

Những gì Cung Tử Vũ nghĩ nằm trong dự đoán của Cung Thượng Giác, nhưng hắn không đồng tình với ý định của Cung Tử Vũ. Hắn đưa tay cầm lấy tách trà, nhấp một ngụm, rồi nói: “Chấp Nhận…”

Lời còn chưa dứt, Cung Tử Vũ đã hiểu ý Cung Thượng Giác muốn khuyên mình không nên hành động hấp tấp.

Nhưng Cung Tử Vũ chặn lại lời khuyên của Cung Thượng Giác.

Cung Tử Vũ nói: “Mấy tháng qua, ta đã nghĩ rất nhiều, và ta nhất định phải c/ứu A Vân, ca! Đừng ngăn cản ta.”

Cung Thượng Giác nghe thấy tiếng gọi "ca" của Cung Tử Vũ, liền im lặng không nói thêm, hắn biết Cung Tử Vũ đã hạ quyết tâm.

Lúc này, người hầu mang nước chanh đến, nhẹ nhàng đặt trước mặt Thượng Quan Thiển, cúi đầu chờ lệnh.

Thượng Quan Thiển đang m a n g t h a i, miệng thường cảm thấy nhạt nhẽo, không có mùi vị, lúc ở Giác Cung, nàng hay thích ăn đồ chua, và Cung Thượng Giác thường xuyên bảo nhà bếp làm các món chua hoặc bánh ngọt có vị chua để mang đến cho nàng.

Thượng Quan Thiển cầm cốc nước chanh lên, đưa đến gần ngửi thử, một mùi thơm mát dễ chịu lan tỏa, nàng nhấp một ngụm, hương vị chua thanh của chanh tràn ngập trong miệng, khiến nàng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Thượng Quan Thiển quay đầu, nói với người hầu: “Làm phiền mang một ít giấy mực đến đây.”

Người hầu hành lễ đáp: “Vâng.” rồi rời đi.

Thượng Quan Thiển tiếp tục hỏi Cung Tử Vũ: “Chấp Nhận đại nhân có kế sách gì chưa? Ta nhất định sẽ hết sức hỗ trợ.”

Cung Tử Vũ mỉm cười: “Ngươi vẫn đang m a n g t h a i, chuyện này không cần ngươi tham gia.”

Thượng Quan Thiển nhíu mày, sắc mặt có chút ủ y k h u ấ t, nói: “Chấp Nhận không tin ta sao?”

Cung Tử Vũ lắc đầu: “Cung Môn h u y ế t m ạ c h không thể có sai sót, dù ta là Chấp Nhận, nhưng trong Cung Môn, h u y ế t m ạ c h truyền thừa là quan trọng nhất. Ta không dám đảm bảo an toàn tuyệt đối cho ngươi.”

Thượng Quan Thiển có chút sốt ruột: “Ta…”

Cung Tử Vũ tiếp tục nói: “Bên cạnh bản đồ phòng thủ của Vô Phong, ta còn muốn hỏi ngươi, Vô Phong có những nhân vật lợi hại nào cần phải đề phòng?”

Thượng Quan Thiển trấn tĩnh lại, đáp: “Lần trước khi xảy ra chuyện ở Cung Môn, có vài tên yêu bị g i ế t, bốn q u ỷ cũng đã c h ế t, nhưng Q u á i cho đến giờ vẫn chưa xuất hiện, thậm chí chúng ta không biết liệu có tồn tại Q u á i hay không.

Mặc dù Vô Phong đã bị t ổ n t h ư ơ n g nghiêm trọng, nhưng khi bọn họ á m s á t ta, vẫn có thể cử ra vài tên m a, có lẽ Vô Phong vẫn còn một số cao thủ.”

Thượng Quan Thiển ngẩng đầu nhìn Cung Tử Vũ, nói: “Ta còn nghi ngờ, Điểm Trúc rất có khả năng là ‘Q u á i’.”

Cung Tử Vũ nắm c h ặ t tay, môi mím lại, trầm tư suy nghĩ.

Thượng Quan Thiển nhìn thấy dáng vẻ của Cung Tử Vũ, lập tức nói: “Ta có thể dẫn đường, đi đến Vô Phong!”

Cung Thượng Giác nhíu mày, sắc mặt trở nên nghiêm túc, nắm lấy tay của nữ chủ: “Không được!”

Cung Tử Vũ cũng tỉnh táo lại, gật đầu, đồng tình với lời của Cung Thượng Giác, nói: “Không được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Chương 10: Em sợ tôi?
Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
67