Trở Lại Vào Mùa Xuân

Chương 2

27/05/2026 16:44

Tuy không biết thân thể này có liên hệ gì với tiền kiếp của ta, nhưng dù sao cũng phải cảm tạ y.

Chỉ là…

“Tân nhiệm… M/a Tôn?” Ta chần chừ hỏi.

M/a tộc sùng bái cường giả. Nếu ta nhớ không lầm, vị M/a Tôn đời trước đã ngồi vững vị trí ấy suốt năm trăm năm. Mà hiện giờ ta mới chỉ ch*t vài chục năm, lão M/a Tôn kia đã bị thay thế rồi sao?

“Đúng vậy! Tân M/a Tôn, đại nhân Du Hoán!” Tinh linh thiếu nữ lộ vẻ sùng bái.

Ta: “……”

“Khoan đã, ngươi nói ai cơ?!” Ta suýt nữa không thở nổi, vừa bật ra câu ấy liền ho sặc sụa, tưởng như phổi cũng sắp ho ra ngoài.

“Du Hoán đại nhân đó! Từng là thủ tịch đệ tử của Thiên Huyền Tông, giờ là tân M/a Tôn!” Rõ ràng tinh linh thiếu nữ đã tìm hiểu rất kỹ.

“Nghe nói ngài vốn là một tên ăn mày dưới chân Hoàng Thành Sơn, nhiều năm trước vô tình được đại đệ tử của chưởng môn Thiên Huyền Tông — Tống Minh Lễ — để mắt tới khi xuống núi trừ m/a, sau đó đưa về tông môn, bái nhập dưới trướng chưởng môn. Về sau tại đại hội tiên môn, ngài ấy đã vượt năm cửa ch/ém sáu tướng, cuối cùng chỉ tiếc bại dưới tay sư huynh Tống Minh Lễ.”

“Sau này Tống Tiên Tôn vì c/ứu thương sinh mà ngã xuống, Du Hoán đại nhân bởi vậy mà nhập m/a. Thiên phú của ngài cực cao, có thể xưng là đệ nhất m/a giới ngàn năm qua, chưa đầy ba năm đã đ/á/nh bại M/a Tôn đời trước…”

“Chờ đã!” Ta ngắt lời nàng, cổ họng vừa đỡ ho lại bắt đầu ngứa rát.

“Tống Tiên Tôn ngã xuống… và Du Hoán nhập m/a, hai chuyện này có qu/an h/ệ nhân quả gì sao?”

“Ngươi không biết à?” Tinh linh thiếu nữ kinh ngạc nhìn ta, sau đó liếc quanh một vòng rồi ghé sát tai ta thì thầm:

“Dân gian đồn rằng, Tống Tiên Tôn đã ngã xuống và tân M/a Tôn Du Hoán… hai người họ ấy à, có gian tình!”

!!!

“Ngươi nghe ai nói vậy?” Ta kh/iếp s/ợ nhìn nàng.

“Mọi người đều nói thế mà.” Tinh linh thiếu nữ vô tội chớp mắt.

“Nghe nói năm xưa khi Du Hoán đại nhân còn là đệ tử chưởng môn, sở dĩ bị trục xuất khỏi sư môn là vì yêu mà không có được với sư huynh đồng môn. Tâm tư ấy bị Tống Tiên Tôn phát hiện, nên ngài ấy mới liên hợp với các trưởng lão đuổi hắn ra khỏi sư môn.”

Nói bậy!

Ta âm thầm phản bác trong lòng.

Rõ ràng năm đó sau khi ta đi lịch luyện trở về, Du Hoán đã bị trục xuất khỏi sư môn rồi.

Đối với việc này, lời giải thích của các trưởng lão cho ta là: Du Hoán phạm phải điều cấm kỵ của tông môn, bất kính với trưởng bối, vi phạm môn quy, cho nên mới bị trục xuất.

Sau đó ta từng đi tìm hắn, nhưng hắn lại đóng cửa không gặp, thậm chí nhiều lần ở nơi công cộng nhìn thấy ta liền tránh đi.

Hắn từ nhỏ đã ít nói lạnh lùng, giữa bao nhiêu sư đệ sư muội, chỉ có hắn là qu/an h/ệ với ta xa cách nhất. Sau chuyện ấy, ta càng cảm thấy hắn hẳn là chán gh/ét ta đến cực điểm.

Hơn nữa, năm đó tại đại hội tiên môn, hắn chỉ tiếc bại dưới tay ta. Từ đó về sau vẫn luôn bị người khác mang ra so sánh với ta. Nếu đổi lại là ta, e rằng cũng sẽ sinh lòng oán h/ận.

Là chính tay ta đưa hắn về tông môn, vậy mà lúc hắn bị đuổi khỏi sư môn, ta lại không có mặt, không thể bảo vệ hắn.

Đó là thất trách của người sư huynh như ta.

Hắn h/ận ta, oán ta — ta đều có thể hiểu được.

Nhưng điều duy nhất ta không ngờ tới là sau khi ta ch*t, người đời lại truyền nhau thế này!

Mà cái lời đồn này cũng hoang đường quá rồi đấy!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sương giá đọng trên cây ngô đồng

Chương 6
Ta cùng Phó Kế Minh vai kề vai chinh chiến suốt năm năm ròng. Chàng từng đỡ tên thay ta, ta từng chịu đao thay chàng, trong quân doanh kẻ dưới vẫn gọi hai ta là "Thư Hùng Song Sát". Sau khi đẩy lui Hung Nô, đại quân khải hoàn, Bệ hạ mở tiệc khao thưởng ba quân. Khi luận công ban thưởng, Phó Kế Minh bất chợt bước ra, quỳ xuống trước mặt mọi người: "Bệ hạ, thần không cầu phong thưởng, chỉ cầu một đạo thánh chỉ ban hôn." Chàng nhìn ta, ánh mắt dịu dàng như nước: "Từ nay về sau, nàng không cần phải đổ máu nữa, ta sẽ bảo vệ nàng cả đời." Các tướng sĩ đầy sảnh đường vỗ tay tán thưởng, cảm thán chàng là kẻ hữu tình hữu nghĩa, khen ngợi hai ta là một đôi trời sinh. Ta cười lạnh một tiếng, liền xông ra, tung một cước đá thẳng vào mông chàng. Thủ cấp của Hung Nô Khả Hãn là do ta chém xuống, luận công ban thưởng ta đứng đầu! Lúc này mà cầu ban hôn, chàng là muốn làm phu quân của ta, hay là muốn cướp đoạt chiến công của ta đây?
Cổ trang
Báo thù
Nữ Cường
0
Cạp, yêu em Chương 7
Váy Đào Hoa Chương 6