Anh nhìn chăm chú vào người đang nằm đó, như đang khẩn cầu: "Bắt được kẻ làm hại em rồi, em sẽ tỉnh lại đúng không? C/ầu x/in em, Ôn Dự, tỉnh lại đi... Tỉnh lại để trừng ph/ạt tôi. Tỉnh lại đi, rồi những chuyện tôi từng b/ắt n/ạt em, em cứ làm lại hết trên người tôi được không?"
Tôi rủ mắt cười cay đắng. Nếu tôi còn sống, nhất định sẽ không trừng ph/ạt anh, mà là c/ầu x/in một đời không bao giờ gặp lại nữa.
10.
Cả một đêm trôi qua, Triệu Lẫm Xuyên vẫn không đợi được tôi tỉnh lại. Cửa nhà x/á/c mở ra, trợ lý vừa nhìn thấy Triệu Lẫm Xuyên, cả khuôn mặt liền tràn đầy chấn động.
Chỉ sau một đêm, mái tóc đen của Triệu Lẫm Xuyên đã bạc trắng hoàn toàn. Anh quay đầu, giọng nói khàn đặc đến mức gần như không nghe rõ: "Có chuyện gì?"
Viên cảnh sát đi sau trợ lý bước vào nói: "Triệu tiên sinh, mời anh theo chúng tôi về Đồn Cảnh sát để phối hợp điều tra."
"Đã bắt được Phương Giai rồi sao?" Triệu Lẫm Xuyên hỏi.
"Nghi phạm nói cô ta bị chỉ thị, và chỉ đích danh anh mới là chủ mưu g.i.ế.c hại cậu Ôn Dự." Viên cảnh sát mở một tờ lệnh bắt giữ trước mặt anh, tiếp tục nói: "Bây giờ, mời anh đi theo chúng tôi một chuyến."
Hai cổ tay anh bị tra vào c/òng số tám, anh quay người nhìn về phía tôi.
"Hóa ra, cảm giác là thế này đây..." Anh khẽ nói, nước mắt lại trào ra: "Lúc Tiểu Dự bị oan, chắc chắn còn đ/au lòng hơn tôi lúc này gấp bội."
Không phải đ/au lòng. Tôi lạnh lùng nhìn anh, đính chính lại: "Là thống khổ."
Khi đó, mẹ của Triệu Lẫm Xuyên c.h.ế.t thảm. Mẹ tôi chạy đến bệ/nh viện, nhìn thấy t.h.i t.h.ể của bà liền phát đi/ên ngay lập tức. Bà quỳ lạy trước th* th/ể, quỳ lạy trước một Triệu Lẫm Xuyên không chút biểu cảm, không ngừng nói đều là lỗi của bà, là bà đã liên lụy đến cả nhà họ.
Ngày tôi bị bắt, bà đã nhảy xuống sông t/ự v*n. Xe cảnh sát áp giải đi qua cây cầu lớn, tôi ngồi bên trong, nhìn thấy t.h.i t.h.ể của bà được trục vớt lên bờ.
Lúc đó tôi đã nghĩ, giá mà người c.h.ế.t là mình thì tốt biết mấy. Sự thống khổ thực sự sẽ không biến mất theo thời gian, mà ngày càng bám rễ sâu hơn vào tận cùng xươ/ng tủy.
Nỗi đ/au ấy được nuôi dưỡng bởi sự trả th/ù của Triệu Lẫm Xuyên, ngày một lớn lên, nuốt chửng mọi hy vọng, khát vọng và cả tình cảm tôi dành cho anh.
Thế nên bây giờ tôi chẳng còn cảm giác gì nữa. Triệu Lẫm Xuyên à, hình như tôi đã không còn yêu anh nữa rồi.
Nhưng giờ đây anh không nghe thấy, bị cảnh sát đưa đi. Tôi vẫn không cách nào rời xa anh được, chỉ có thể đứng nhìn anh bị thẩm vấn.
Cảnh sát nói: "Chúng tôi đã đối chiếu DNA từ mô dưới kẽ móng tay của Ôn Dự và Phương Giai, hoàn toàn trùng khớp. Nhưng trong lúc thu thập tóc của Phương Giai, chúng tôi lại phát hiện vết m.á.u của cậu Ôn Dự trong xe của anh. Anh có gì cần giải thích không?"
Thần sắc Triệu Lẫm Xuyên lạnh lẽo, đôi môi mím ch/ặt. Anh không phải đang kháng cự tiêu cực, mà là đang thừa nhận tất cả. Anh muốn trừng ph/ạt chính mình. Trừng ph/ạt bản thân phải nếm trải tất cả những gì tôi đã từng trải qua.
Tiếc thay, làm như vậy ngoài việc tự khiến mình cảm động ra thì chẳng có tác dụng gì cả.
Rời khỏi phòng thẩm vấn, đi qua dãy hành lang dài, Phương Giai từ đầu kia đi tới, khuôn mặt đầy vẻ cười nhạo đi/ên cuồ/ng. Lúc lướt qua nhau, cô ta bỗng dừng lại, nén giọng nói một cách th/ần ki/nh giả tạo: "Triệu Lẫm Xuyên! Lúc tôi xuống núi tìm thấy Ôn Dự, cậu ta vẫn còn sống, vẫn nắm ch/ặt chiếc vòng tay không chịu buông. Thế nhưng tôi chỉ nói đúng một câu, cậu ta lập tức không phản kháng nữa!"
Biểu cảm của Phương Giai đầy phấn khích: "Anh biết tôi đã nói gì không?"
Đôi mắt Triệu Lẫm Xuyên đỏ ngầu, nghiến ch/ặt răng, phát ra tiếng thở dốc kịch liệt. Cảnh sát áp giải Phương Giai đi, khoảng cách giữa hai người dãn ra.
"Tôi nói!" Phương Giai hét lớn ở cuối hành lang, "Là Triệu Lẫm Xuyên bảo tao đến g.i.ế.c mày đấy! Anh ấy nói mày đáng c.h.ế.t từ lâu rồi!"
"Ha ha ha ha..." Tiếng cười dần xa.
Triệu Lẫm Xuyên lại dần dần không đứng vững nổi, quỳ sụp xuống đất.
"Là anh." Anh r/un r/ẩy nói, "Là anh đã hại em. Ôn Dự, xin lỗi em, xin lỗi em... Thật ra anh yêu em, từ bốn năm trước đã yêu em, vẫn luôn yêu em..."
Không sao đâu, Triệu Lẫm Xuyên. Cũng đừng nói từ "yêu" nữa, nực cười lắm.
Tôi đứng một bên, rủ mắt nhìn mái tóc bạc trắng của anh. Cái c.h.ế.t hình như cũng không khiến tôi quá đỗi đ/au thương. Dù sao thì, vẫn tốt hơn là bị anh chà đạp cả một đời.
11.
Cảnh sát vốn chẳng dễ bị lừa đến thế, cuối cùng bọn họ cũng điều tra ra chân tướng sự thật. Chỉ là Triệu Lẫm Xuyên vì hành vi gây cản trở công lý nên vẫn bị phán một năm tù treo. Anh không phải vào tù, thế là anh tự nh/ốt mình ở trong nhà, chẳng đi đâu cả.
Quản gia già đã về quê, mang theo cả Kẹo Bông Gòn. Triệu Lẫm Xuyên như chẳng còn kiêng dè gì nữa, anh cho trải t.h.ả.m toàn bộ sàn nhà, đồ đạc đều thay bằng loại bo tròn góc.
Sau đó, anh cứ luôn tìm tôi giữa đêm khuya. Anh nói: "Tiểu Dự, em ra đây đi. Nhà mình trải t.h.ả.m rồi, êm ái lắm, cho dù em có ngã cũng không đ/au đâu."
Về sau không tìm thấy tôi, anh dùng ván gỗ đóng kín mít hết cửa sổ và cửa chính, đến một tia sáng cũng chẳng thể lọt vào.
Tiếp đó, anh dỡ bỏ thảm, lấy vải đen quấn thật dày quanh đôi mắt mình, "Tiểu Dự, anh cũng giống em rồi, chẳng còn nhìn thấy gì nữa."