Tôi không biết phải dùng tâm trạng gì để mô tả cái tình cảnh khốn nạn hiện tại của mình nữa.
Sau khi video kết thúc, Tùy Tịch có chút bất an: [Bảo bối, anh không thích em nữa sao? Có chỗ nào làm anh không hài lòng à?]
Khoảnh khắc này, mỗi tiếng "bảo bối" của Tùy Tịch đều khiến tôi cảm thấy mình sắp phá sản, sắp bị hai người anh em thay phiên nhau đá/nh hội đồng đến nơi.
Quan trọng nhất, Tùy Tịch và tôi vốn dĩ không có kết quả, đây chỉ là một khúc đệm nhỏ mà thôi.
Cốt truyện rồi sẽ bị bẻ thẳng lại.
...
Thấy tôi không trả lời, cậu ấy lại nhắn thêm vài câu:
[Bảo bối ngủ sớm đi nhé.]
[Bảo bối, vừa nãy anh đ/ập đầu vào đâu à? Có đ/au không? M/ua th/uốc bôi đi nhé.]
[Chuyển khoản].
[Bảo bối, anh không trả lời em, em buồn lắm. Trán anh sao rồi?]
[Cho em địa chỉ được không?]
Tùy Tịch biết tôi không thiếu tiền. Tôi cũng biết Tùy Tịch rất cần tiền.
Thế nhưng cậu ấy vẫn cứ chuyển khoản cho tôi, chuyển mãi không thôi.
Tôi có thể cảm nhận được cậu ấy đang rất sốt ruột.
Vì vậy, tôi đành phải trả lời cậu ấy: [Xin lỗi bảo bối, anh có chút việc, anh muốn yên tĩnh một mình.]
Chẳng bao lâu sau, phía bên kia trả lời: [Bảo bối, "Yên Tĩnh" là ai thế?]
?