Tôi cúi đầu nhìn cuốn sổ ghi chép trong tay Thẩm Tiêu, nghi hoặc.
Vì sao lại m/ua nhiều cao su như vậy?
Tôi rất tò mò, nhưng không dám mở miệng hỏi.
Sắc mặt Thẩm Tiêu âm trầm, nhìn cực kỳ khó chịu, hệt như bắt gặp vợ mình đội mũ xanh cho mình vậy.
Tấm ván không chịu nổi bị hànhz hạz, rất nhanh đã vỡ ra, để lộ một lối mật sâu không thấy đáy.
Thẩm Tiêu nắm tay tôi đi vào.
Ban đầu, nơi đó rất hẹp và tối.
Không bao lâu sau, trước mắt dần sáng hơn, xuất hiện từng hàng giường y tế.
Trên giường đặt từng mô hình hình người.
Tôi tiến lên hai bước, quan sát kỹ rồi lẩm bẩm: “Sản phẩm cao su.”
Nói cách khác, là mô hình người lớn.
Chẳng qua là bơm tin tức tố thật vào tuyến thể giả, nhìn chẳng khác người thật là bao.
Giới thượng lưu đúng là biết chơi.
Tôi cảm khái vô cùng.
Vừa định trêu Thẩm Tiêu, hỏi hắn có muốn chọn một mô hình về luyện kỹ thuật không, đã thấy Thẩm Tiêu bắt đầu kiểm tra từng mã số.
Hắn lật từng mô hình lên xem.
Cuối cùng nhíu mày, khó chịu m/ắng một tiếng.
“Mẹ kiếp.”
“Quả nhiên không có.”
“Không có gì?”
Thẩm Tiêu bực bội liếc tôi một cái.
“Sản phẩm dùng tin tức tố của cậu.”
Tôi bị hắn trừng đến ngẩn ra, mờ mịt đáp một tiếng.
“Ồ.”
Sau đó, tôi vô tư cười thành tiếng.
“Vậy chứng tỏ tôi khá b/án chạy nhỉ.”
“Khó trách ban đầu chỉ nói rút một ống, sau đó lại lục tục rút của tôi mười ống.”
“Quả nhiên là có lợi nhuận.”
Tôi cầm sổ sách bắt đầu tính tiền.
“Lý Nguyên rốt cuộc ki/ếm được từ tôi bao nhiêu tiền?”
“Một ống tin tức tố chế được hai mô hình.”
“Một mô hình b/án hai trăm nghìn.”
“Mười ống là bốn triệu.”
“Trừ ba trăm nghìn hắn đã trả cho tôi, vậy còn phải trả lại ba triệu bảy trăm nghìn.”
Tôi chọc chọc Thẩm Tiêu, vẻ mặt đúng chuẩn kẻ giữ tiền.
“Lát nữa nhớ chuyển phần tiền còn lại vào thẻ tôi.”
Ngẩng mắt lên, tôi mới phát hiện mặt Thẩm Tiêu càng đen hơn.
Hắn nghiến răng.
“Cậu hẳn biết thứ đó dùng để làm gì chứ?”
Tôi gật đầu.
“Biết chứ.”
Hắn ngẩng đầu hít sâu một hơi, tức đến bật cười.
“Biết mà còn không mau tìm?”
“Chẳng lẽ cậu muốn mô hình mang tin tức tố của mình xuất hiện trên giường người khác?”
Tôi chẳng mấy để tâm.
“Xuất hiện thì xuất hiện thôi.”
“Tôi không biết là được mà.”
“Hơn nữa tôi có gì phải x/ấu hổ?”
“Trong chuyện này, người không nên sinh ra cảm giác x/ấu hổ nhất chính là tôi.”
Tôi không phải không gh/ê t/ởm.
Chỉ là tôi đã quá quen với việc dùng tiền bạc và giọng điệu đùa cợt để đ/è những cảm xúc khiến mình khó chịu xuống.
Nếu không cười, chẳng lẽ còn phải khóc trước mặt Thẩm Tiêu sao?
Thẩm Tiêu bị tôi làm cho nghẹn lời.
Hắn dường như cảm thấy lời tôi nói cũng có chút đạo lý, nhưng sắc mặt vẫn tối sầm.
Không biết vì tâm lý gì, tôi khác thường mà buột miệng khiêu khích một câu.
“Hơn nữa dùng là mặt của tôi.”
“Anh tức gi/ận cái gì?”
Tôi quay đầu, thản nhiên nhìn đống mô hình kia, chỗ này sờ sờ, chỗ kia ngó ngó, còn nghiêm túc đá/nh giá.
“Tay nghề cũng tinh xảo phết.”
“Anh nói xem, sau này tôi sinh con xong cũng mở một cửa hàng đồ dùng người lớn thì thế nào?”
“Chỉ là không biết kỹ thuật chế tác này ra sao.”
“Đến lúc đó anh đi moi tin từ chỗ Lý Nguyên giúp tôi nhé.”
“Nhưng mặt thì không thể dùng mặt người thật, dễ dính kiện tụng.”
Tôi lải nhải một tràng dài, người bên cạnh lại không có chút động tĩnh.
Tôi nghi hoặc quay đầu.
Thẩm Tiêu đang mặt không cảm xúc nhìn tôi.
Ánh mắt sắc bén quét tôi từ trên xuống dưới, đồng tử tối lại.
Một lúc lâu sau, hắn như đột nhiên tỉnh ngộ, tán đồng gật đầu.
“Cậu nói đúng.”
“Tôi quả thật không cần tức gi/ận.”
Giọng hắn rất bình tĩnh, không có bất kỳ giãy giụa nào.
Trong lòng tôi đột nhiên sinh ra một cảm xúc khó nói rõ.
Tôi dùng sức lắc đầu.
Không rảnh để ý cảm giác kỳ quái đó.
Xử lý xong một đống chuyện vụn vặt này, tôi còn phải ngoan ngoãn về nhà tạo em bé.
Bác sĩ nói hoạt tính khoang sinh sản của tôi không đủ.
Vì vậy, Thẩm Tiêu ngày nào cũng dùng tin tức tố tác động lên tuyến thể sau gáy tôi.
Th/uốc bắc mỗi ngày cũng uống như nước.
Tôi bỗng hơi hiểu vì sao phụ nữ thời cổ đại lại cầu thần bái Phật, bỏ nhiều tiền cầu con rồi.
Cứ tiếp tục thế này, tôi cũng sắp không chịu nổi nữa.
May mà trời xanh không phụ lòng người.
Sau những ngày phối hợp không ngừng nghỉ, đứa thứ hai cuối cùng cũng được gieo xuống.
Nó phát triển rất khỏe, chẳng bao lâu bụng tôi đã lộ rõ.
Ngày nào Tiểu Vũ cũng lượn lờ trước mặt tôi, muốn nói lại thôi.
Tôi vắt chéo chân, cà lơ phất phơ gặm táo.
“Này, làm gì đấy?”
“Có việc thì tấu, không có việc thì đi làm hai đề toán.”
Tiểu Vũ đi đến trước mặt tôi, vẻ mặt sa sút.
“Sau này chú có giống mấy gia đình sinh con thứ hai trong video không?”
“Chỉ thương em trai, rồi coi con như heo mà đá/nh?”
Tôi dở khóc dở cười.
“Đại thiếu gia, ai dám b/ắt n/ạt con chứ?”
Vấn đề con thứ hai đúng là nan đề muôn thuở không bao giờ giải quyết triệt để được.
Nhưng theo quan sát của tôi trong thời gian này, Thẩm Tiêu dường như không phải kiểu người thiên vị.
Ví dụ như mỗi tối khi về nhà, hắn sẽ lần lượt bế con trai lớn và nói chuyện với cái bụng của tôi.
Đúng chuẩn bậc thầy cân bằng hai bên.
Còn tôi?
Đằng sau đó còn có chuyện gì của tôi nữa đâu?
Sinh xong đứa bé này, tôi sẽ rời đi.
Cũng không phải tôi không muốn ở lại.
Tôi đâu có ngốc.
Mỗi ngày thoải mái ở trong biệt thự lớn chờ người hầu hạ, đừng nói là sung sướng đến mức nào.
Đáng tiếc.
Người ta không muốn nuôi tôi.