Ta giấu Phù Hồng đi, chỉ để lại Phong Hoa trong tay. Đi đến trước bàn, hỏi nhỏ: "Là mấy vị muốn chiếm sương phòng của ta?"
Họ ngay cả mắt cũng không thèm ngước lên. Trực tiếp vỗ lệnh bài của Thánh Ki/ếm Tông xuống bàn.
"Mấy ca đây xuống núi trảm yêu trừ m/a, công lao khổ cực, được ngủ trong sương phòng là chuyện hiển nhiên!"
Ta "Ồ" một tiếng, gật đầu: "Nhưng ta nghe nói, yêu m/a gần đây đã bị Nguyệt Kiến Nữ Hiệp diệt trừ hết rồi, mấy vị đến đây trảm ai vậy? Trảm đầu heo để ăn à?"
Nghe vậy, họ lập tức bị ta chọc gi/ận. Vung chưởng vỗ bàn, muốn rút ki/ếm ra tay.
"Ta thấy ngươi đang tìm cái chế...!" Một chữ c.h.ế.t chỉ nói được một nửa.
Vỏ ki/ếm của ta đã kề lên cổ họng hắn ta. Ki/ếm phong nổi lên khắp nơi, đã sớm không biết từ lúc nào đã đ/è ch/ặt mạch sống của mấy người đó.
Ta nâng đấu lạp lên, để lộ ra gương mặt thật bị che giấu bên dưới. Nhẹ nhàng cười với "người quen cũ" trước mặt: "Tiểu sư đệ, mười năm không gặp, cái miệng của ngươi vẫn thích ăn đò/n như vậy nhỉ?"
Mấy người khác chưa từng gặp ta, đều vô cùng bối rối. Chỉ có hắn, sợ đến hai chân r/un r/ẩy như sàng rây. Mắt trợn tròn nhìn ta, vẻ mặt không thể tin nổi: "Sư... sư tỷ."
Ta cười vỗ vỗ mặt hắn ta: "Vẫn còn nhận ra là tốt."
Thu lại vỏ ki/ếm, ta giơ tay lên, xẻo quần áo của mấy người đó thành từng mảnh vụn. Bởi vì ta không ưa bộ y phục đó. Tiện thể ch/ặt đ/ứt cả lệnh bài Thánh Ki/ếm Tông.
Coi như đó là hình ph/ạt cho việc họ cầm lông gà làm lệnh tiễn, coi thường người khác.
Khi quay người lên lầu, ta ngoảnh đầu lại nói thêm: "À phải rồi, ở đây không có sương phòng dành cho các ngươi. Các ngươi đừng ngủ nữa, lên đường đi suốt đêm đi!"
"Tốt nhất là có thể trở về Thánh Ki/ếm Tông trước ta, thay ta truyền một phong thư, cứ nói rằng Khâu Bạch sắp trở về."
15.
Cuộc tỷ thí giành vị trí đứng đầu mười năm diễn ra một lần, xưa nay vốn vô cùng náo nhiệt. Thế nhưng năm nay lại có vẻ khác lạ. Khắp nơi đều có cảm giác căng thẳng như thể đang phải đối mặt với đại địch.
Có lẽ là mấy tiểu sư đệ đội tiên phong của ta đã đến sớm và báo tin rồi.
Ta từng bước đi lên bậc thang. Ở nơi cao nhất đó, Quý Hải Đường với vẻ mặt có chút căng thẳng, Mục Nguyên Ki/ếm bên cạnh thì chỉ nhìn chằm chằm vào ta. Họ chăm chú dõi theo từng bước chân của ta, cho đến khi ta đứng trên võ đài.
Quý Hải Đường cuối cùng không nhịn được: "Khâu Bạch! Ngươi về làm gì? Vì sao còn muốn đứng trên võ đài?"
Ta xòe tay ra: "Tông môn không có quy định một đệ tử chỉ được tham gia một lần, huống hồ khi ta đi cũng không rời khỏi Thánh Ki/ếm Tông, xét cả tình và lý, ta đều có thể đứng ở đây. Quý sư muội, ngươi hỏi câu này, có phải là sợ rồi không?"
Quý Hải Đường hít một hơi thật sâu, suýt chút nữa không giữ được vẻ mặt: "Ta sợ? Ta sẽ sợ ngươi cái gì?"
"Đương nhiên là sợ bị ta một ki/ếm đ/á/nh bại, lần này, ki/ếm của ta sẽ không phản bội ta nữa."
Thánh Ki/ếm Tông có quy định. Mỗi một vị đứng đầu nếu không phi thăng hoặc t/ử vo/ng trong vòng mười năm, vậy thì khóa sau vẫn phải thủ lôi (đứng bảo vệ võ đài). Nói cách khác, chỉ cần ta đ/á/nh bại tất cả người tham gia, Quý Hải Đường sẽ phải chiến đấu với ta một trận.
Ta giơ một ngón tay lên, lơ đễnh nói: "Ta cược một nén hương thôi."
Biểu cảm của nàng ta kỳ lạ: "Nén hương gì?"
"Chỉ cần thời gian một nén hương, ta sẽ đ/á/nh bại tất cả mọi người, để ngươi lên sàn. Sư muội, mau mài Mục Nguyên Ki/ếm đi, ngươi sắp không còn thời gian chuẩn bị nữa rồi." Nói xong, ta lập tức bay người đến trước kim chung (chuông vàng). Giữa đầu ngón tay, dùng một chiếc lá rụng đ/á/nh vào chiếc chuông khổng lồ. Cùng với vài tiếng chuông nặng nề, cuộc tỷ thí chính thức bắt đầu.
16.
Hương chỉ ch/áy được một nửa, tất cả người tham gia đều đã lên võ đài một lượt.
Ki/ếm Phong Hoa còn chưa ra khỏi vỏ. Chỉ là vỏ ki/ếm dính chút bụi. Đây mới là thực lực của một Ki/ếm khách đứng đầu nên có.
Ta thổi thổi bụi, nháy mắt với Quý Hải Đường trên đài cao: "Sư muội, ngại quá, nhanh hơn ta tưởng một chút. Có cần để lại cho ngươi thêm chút thời gian mài ki/ếm không?"
Quý Hải Đường cắn ch/ặt răng, bị ta chọc gi/ận hoàn toàn: "Kh/inh người quá đáng! Khâu Bạch, ta đã vào cấm địa tu luyện, sớm đã không còn là ta của ngày xưa, ngươi đừng có mắt chó coi thường người khác!" Nói rồi, nàng ta cầm Mục Nguyên đã hóa thành ki/ếm bay lên võ đài.
Khởi chiêu (chiêu thức đầu tiên) chính là Ki/ếm thức Thượng cổ (ki/ếm thức cổ xưa).
"Hôm nay ta mà không đ/á/nh cho ngươi hết cái khí ngạo mạn này, ta sẽ không mang họ Quý!"
Ta nheo mắt cẩn thận đ/á/nh giá. Ki/ếm thức quả thực dứt khoát và có lực hơn trước. Thậm chí còn ẩn chứa một luồng sức mạnh... lâu đời, trang trọng và uy nghiêm.
Phong Hoa cũng cảm nhận được. Không biết vì sao, hắn vốn trầm ổn, lại đột nhiên trở nên có chút bồn chồn.
Thế là ta cúi đầu vỗ vỗ vỏ ki/ếm: "Quả thực cũng nên cho ngươi ra ngoài hóng gió rồi, ra đi!"
Phong Hoa ki/ếm lập tức tuốt khỏi vỏ.
Trong khoảnh khắc đó, trời đất nổi gió cuồn cuộn, giống như một cơn bão sắp càn quét cả ngọn núi.
Ki/ếm h/ồn hiện ra, phối hợp ăn ý với ta, dễ dàng phá giải chiêu thức của Quý Hải Đường.
Ki/ếm h/ồn Mục Nguyên không nhịn được xuất hiện. Hắn ta có chút không cam lòng nhìn ta, tức gi/ận đến mức cười ngược lại: "Hèn chi lại dứt khoát giải trừ ki/ếm khế với ta như vậy, hóa ra ngươi đã sớm có lựa chọn khác!"