Trong bữa sáng.
Lục Triệu thuận miệng than.
"Hôm qua ngồi đ/au muốn ch*t."
"Hôm nay đến b/ệnh viện chắc cũng chẳng yên."
Chu Trạch Phong lập tức được nước lấn tới.
"Hay anh nghỉ làm đi."
Lục Triệu liếc cậu.
"Anh không đi làm..."
"Lấy gì nuôi vợ?"
Chu Trạch Phong suýt bóp nát chiếc cốc sữa.
Nghẹn đến không nói nổi.
Cậu có linh cảm.
Sau lần mình giăng bẫy thành công.
Sau này chẳng những khó lừa được Lục Triệu nữa.
Mà còn sẽ bị hắn nhớ th/ù.
Trả đũa hết lần này đến lần khác.
...
Trước khi ra cửa.
Chu Trạch Phong mới nhớ tới điều mình thắc mắc từ hôm qua.
"Chiếc chìa khóa anh đưa em..."
"Là mở cửa nào?"
Lục Triệu mỉm cười đầy bí hiểm.
"Không nói cho em biết."
...
Lục Triệu đi rồi.
Chu Trạch Phong bắt đầu tự mình khám phá.
Các phòng trong nhà đều mở cửa.
Chỉ có một cánh cửa nhỏ trong phòng làm việc là khóa.
Cậu lấy chiếc chìa khóa Lục Triệu đưa.
Cắm vào ổ.
Quả nhiên mở được.
Tim bỗng đ/ập nhanh.
Cậu hít sâu.
Rồi xoay chìa khóa.
"Rắc."
Cửa mở ra.
Bên trong tối om.
Chu Trạch Phong lần mò tìm công tắc.
Đèn sáng lên.
Giữa căn phòng nhỏ.
Lặng lẽ đặt một cây đại dương cầm màu đen.
Cậu vuốt nhẹ những phím đàn trắng đen.
Trên đó có rất nhiều vết xước nhỏ.
Nhưng không hề bám bụi.
Rõ ràng vẫn thường xuyên có người chơi.
Trên giá nhạc đặt một cuốn tập dày.
Mở trang đầu.
Là hàng chữ viết bằng bút máy rất đẹp.
Tặng Chiêu Chiêu. Chúc em năm nào cũng có hôm nay, tuổi nào cũng bình an như hôm nay.
Không ghi tên người tặng.
Chu Trạch Phong phát hiện.
Ở góc phải mỗi trang nhạc đều có hai hình người nhỏ.
Mỗi trang khác nhau một chút.
Lật nhanh.
Hai nhân vật như sống dậy.
Vung ki/ếm.
Cuối cùng ch/ém gục người mặc áo đen đối diện.
Lật đến trang cuối.
Khóe môi Chu Trạch Phong bất giác cong lên.
Trong lòng lại dâng lên cảm xúc rất khó gọi tên.
Là Lục Triệu vẽ sao?
Hóa ra ngày nhỏ...
Anh ấy cũng từng là đứa trẻ lén vẽ lên bản nhạc trong lúc luyện đàn.
Ngoài cây đàn.
Trong phòng còn có một giá sách.
Một chiếc ghế nằm.
Tay vịn ghế còn vắt chiếc chăn nhỏ đã giặt bạc màu.
Bệ cửa sổ có rèm trắng.
Đặt mấy chiếc gối mềm.
Nhìn thế nào.
Căn phòng này cũng giống phòng ngủ hơn phòng ngủ chính của Lục Triệu.
Chu Trạch Phong bước tới giá sách.
Trên đó có cây nến thơm hương cam quýt quen thuộc.
Đã ch/áy gần hết.
Cậu vốn tưởng ở đây sẽ toàn sách y.
Hay những tài liệu học thuật khó hiểu.
Không ngờ.
Lại là truyện tranh.
Tiểu thuyết trinh thám.
Cả bộ Harry Potter.
Giữa những gáy sách đầy màu sắc ấy.
Có một chiếc bìa hồ sơ.
Đặc biệt nổi bật.
Chu Trạch Phong lập tức hiểu.
Đó là thứ không giống những thứ còn lại.
Trong lòng vừa hồi hộp.
Lại vừa có linh cảm.
Có lẽ...
Một bí mật nào đó sắp được hé mở.
...
Cậu mất gần mười phút mới đọc xong.
Đó chỉ là một b/ệnh án rất mỏng.
Nhiều thuật ngữ y học.
Cậu không hiểu hết.
Những dòng chữ lạnh lùng.
Khách quan.
Lại ghép thành một sự thật.
Một sự thật.
Chu Trạch Phong hiểu.
Nhưng không muốn chấp nhận.
Có lẽ chỉ đọc vẫn chưa đủ trực quan.
Bên cạnh còn có phim CT.
Chu Trạch Phong gần như run tay khi rút tấm phim ra.
Trên nền đen.
Là những khúc xươ/ng trắng lạnh lẽo.
Dù chỉ còn xươ/ng.
Cậu vẫn nhận ra.
Đó là đôi tay đẹp của Lục Triệu.
Đôi tay ấy...
Từng bị vật sắc nhọn xuyên qua.
Xươ/ng bàn tay từng g/ãy nghiêm trọng.
Tấm phim đen trắng lạnh lẽo.
Trong mắt Chu Trạch Phong.
Lại như bị nhuộm đỏ bởi m/áu.
Đến khi hoàn h/ồn.
Nước mắt đã chảy đầy mặt.
Điều đầu tiên cậu nghĩ tới là...
Lục Triệu.
Là người chỉ cần cọ xát nhẹ ở đùi cũng đ/au đến đỏ mắt.
Là người...
Sợ đ/au như thế.
Chu Trạch Phong cầm điện thoại.
Run run nhắn một dòng.
đ/au không?
Lục Triệu vừa ngồi xuống phòng khám.
Điện thoại rung lên.
Nhìn thấy tin nhắn ấy.
Những giọt nước mắt mà năm xưa hắn từng cố nuốt xuống giữa cơn đ/au như x/é da c/ắt th!t.
Sau bao năm.
Cuối cùng cũng vượt qua quãng thời gian dài đằng đẵng.
Để quay trở lại khóe mắt hắn.
Hắn trả lời rất ngắn.
đ/au lắm.
Lục Triệu vừa trả lời xong.
Chu Trạch Phong lại im lặng.
Không còn thêm bất kỳ tin nhắn nào nữa.
Không hiểu vì sao.
Lục Triệu bỗng thấy bồn chồn.
Đúng lúc có b/ệnh nhân bước vào khám.
Sau khi khám xong.
Hắn lập tức mở điện thoại.
Vẫn không có hồi âm.
Sao vậy?
Vẫn còn xem những thứ trong phòng sao?
Nhưng trong đó còn gì đáng xem nữa đâu.
Hay là... bị dọa rồi?
Thấy vết thương ở tay nên sợ?
Trong lúc suy nghĩ.
Lục Triệu lại vô thức đưa móng tay lên cắn.
Muốn ép mình bình tĩnh.
Nhưng càng lúc càng bất an.
Hắn liên tục nhìn điện thoại.
Ngoài tin nhắn trong nhóm bác sĩ.
Không còn tin nào của Chu Trạch Phong.
Trao chiếc chìa khóa kia cho cậu.
Đã là bước nhượng bộ rất lớn đối với Lục Triệu.
Lòng tự trọng khiến hắn không chủ động hỏi thêm.
Cứ thế chờ đến lúc tan làm.