Chia tay rồi, em sẽ không ngoan ngoãn nghe lời anh nữa đâu.
Đoàn Triết bặm môi nhìn chằm chằm tôi vài giây, sắc mặt càng thêm khó coi.
"Cho nên, mới không cần nhà nữa?"
Giọng anh ngày một nặng nề: "Em muốn đoạn tuyệt hoàn toàn với tôi, đúng không?"
Thật ra không phải vậy.
Là vì không muốn căn nhà đã cùng sống bao lâu nay lại biến thành một khoản đền bù.
Huống hồ gì cũng đâu cần phải đền bù.
Trong suốt năm năm, tôi đã cảm nhận được rất nhiều khoảnh khắc được yêu thương thật lòng.
Thế nên không cần đền bù gì cả.
Nhưng tôi không thể nói như vậy, nói ra sẽ có vẻ như tôi rất không muốn chia tay.
Thế là tôi cụp mắt xuống, thấp giọng nói: "Chia tay, không phải là nên đoạn tuyệt hoàn toàn sao?"
Đoàn Triết nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ, giống như bị lời nói của tôi làm cho nghẹn họng.
Sau đó anh bỗng dưng tức tối nói: "Được thôi."
"Vậy nhẫn tôi tặng em đâu? Trả nhẫn lại cho tôi!"
Tôi sửng sốt vài giây, rồi cúi đầu nói rất nhỏ: "Nhẫn mất rồi."
"Mất rồi?"
Đoàn Triết không gi/ận mà bật cười, lạnh lùng nói: "Đào Gia Nhạc, em được lắm."
Nói xong, Đoàn Triết rảo bước tới bên cửa sổ.
Tháo chiếc nhẫn trên tay ra rồi vung tay ném thẳng ra ngoài.
Kim loại lấp lánh dưới ánh mặt trời một cái, rồi rơi tọt vào bãi cỏ rậm rạp dưới cửa sổ.
Giữa lúc đang kinh ngạc.
Đoàn Triết quay đầu nhìn tôi, hỏi: "Chắc em cũng 'làm mất' theo cách này nhỉ?"
Không phải vậy.
Là trước khi làm sinh thiết phổi, bác sĩ yêu cầu tôi tháo ra giao cho hộ lý.
Nhưng đợi đến khi làm xong đi ra, hộ lý lại bảo không cẩn thận làm mất, không tìm thấy nữa.
Không phải tôi cố tình vứt đi.
Nhưng tôi không thể giải thích như vậy, nên chỉ biết lắc đầu.
Sau một thoáng im lặng, Đoàn Triết nâng tay xem đồng hồ: "Chuyện căn nhà, tôi cho em thêm một cơ hội nữa."
"Nếu em suy nghĩ kỹ rồi, thì cứ trực tiếp gọi cho luật sư của tôi."
"Đã muốn đoạn tuyệt hoàn toàn, thì không cần gặp lại nhau nữa đâu."
Qua khóe mắt, Đoàn Triết không ngoảnh đầu lại mà bước thẳng ra khỏi cửa.
Đúng là không nên gặp lại nữa.
Bởi vì gặp một lần là giống như ch*t đi một lần vậy.
Tôi nhìn lối vào nhà trống hoác, n/ão bộ không kiểm soát được mà nhớ lại cảnh tượng mỗi khi Đoàn Triết rời khỏi nhà trước kia.
Thường thì trước khi ra khỏi cửa, anh sẽ quay lại phòng ngủ hôn lên trán tôi, rồi khẽ nói: "Anh đi làm đây."
Đợi anh đi giày xong ở huyền quan, tôi luôn lật đật chạy xuống nhà, đòi một cái ôm thật ch/ặt.
Vòng tay của Đoàn Triết luôn có thể khiến tôi nhắm nghiền mắt lại, khiến tôi lưu luyến không nỡ rời.
"Đào Gia Nhạc, anh sắp trễ rồi."
Giọng Đoàn Triết nghiêm túc, nhưng lại không buông tôi ra.
Đợi tôi ngẩng mặt lên nhìn anh, anh lại ôm eo tôi, cúi đầu hôn lên môi tôi.
Nhưng không biết từ lúc nào, tôi ở trong phòng ngủ đợi anh rất lâu, cũng không đợi được anh lên lầu để hôn tôi nữa...
"Rung rung rung…"
Tiếng chuông điện thoại c/ắt ngang dòng hồi tưởng.
Tôi dùng tay quệt bừa lên mặt, bấm nút nghe.
Giọng nói đầu dây bên kia rất xa lạ: "Xin hỏi có phải là anh Đào Gia Nhạc không ạ?"
05
"Vâng."
Tôi dè dặt hỏi: "Xin hỏi ngài là..."
"Chào anh Đào, đây là nhà hàng Pháp 'Hắc Trân Châu'. Vô cùng xin lỗi anh, bàn sát cửa sổ mà anh đặt cho bữa tối ngày mai đã có người đặt trước rồi. Vì vậy chúng tôi đổi cho anh sang bàn đảo ở giữa, anh thấy có được không ạ?"
Ngày mai là sinh nhật của Đoàn Triết.
Tôi đã đặt trước chỗ ngồi cạnh cửa sổ ở nhà hàng Pháp từ nửa tháng trước, muốn cùng anh ấy vừa ngắm nhìn cảnh đêm của thành phố từ trên cao, vừa uống champagne ăn mừng.
Đầu dây bên kia vẫn đang xin lỗi.
Họ giải thích: "Là do lúc anh đặt bàn, nhà hàng chưa kiểm tra kỹ nên mới dẫn đến việc trùng lịch."
"Không sao đâu."
Tôi nhẹ nhàng nói: "Tôi ngồi đâu cũng được."
Bởi vì Đoàn Triết sẽ không đến nữa.
Một mình tôi thì ngồi đâu cũng vậy thôi.
Bánh kem đã đặt không thể trả lại, nên tôi vẫn đến nhà hàng Pháp đó.
Sau khi ngồi xuống, bánh kem cũng được mang lên.
Bên ngoài khung cửa kính sát đất khổng lồ, ráng chiều ngập tràn cả bầu trời.
Tôi ngẩng đầu nhìn một lát, phát hiện ra chỗ ngồi mình đặt trước đó vẫn đang để trống.
Hóa trị xong khiến tôi chán ăn.
Nhạt nhẽo nhai nuốt một chút đồ ăn, ánh sáng trong nhà hàng cũng dần tối đi theo bầu trời bên ngoài.
Đổi lại, cảnh đêm của thành phố bên ngoài cửa sổ lại trở nên rực rỡ sáng bừng.
"Kính koong——"
Trong bầu không khí lãng mạn tĩnh lặng, chuông đón khách ở cửa tiệm đột nhiên vang lên.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn bước vào.
Cho dù ánh đèn không đủ sáng, tôi vẫn nhận ra ngay gương mặt với những đường nét sâu thẳm ấy chỉ qua một ánh nhìn.
Là Đoàn Triết.
Sao anh lại đến đây?!
Vì muốn tạo bất ngờ cho sinh nhật Đoàn Triết, tôi vốn định lừa anh về thủ đô rồi mới nói cho anh biết tôi đã đặt bàn ở "Hắc Trân Châu".
Sao anh biết tôi đang ở đây?
Tim tôi đ/ập thình thịch, thầm nghĩ: Làm sao đây? Đồ ăn nguội hết rồi, bánh kem cũng đã c/ắt mất rồi.
Có nên nhanh chóng đi m/ua một cái mới không nhỉ?
Trong lúc luống cuống, tôi nhìn thấy người phụ nữ đi theo sau anh.
Họ không đi ngang qua bàn đảo của tôi mà tiến thẳng đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ đã trống từ lâu kia.
Đoàn Triết kéo ghế cho người phụ nữ đó, vừa dịu dàng lại vô cùng lịch thiệp.
Gọi món xong, người phụ nữ cất giọng đầy vui vẻ: "Chỗ ngồi ở đây khó đặt lắm đấy, không ngờ anh chỉ cần báo trước một ngày mà đã đặt được rồi!"
Đôi môi Đoàn Triết mấp máy, chắc là đang trầm giọng đáp lại một câu, nhưng tôi đã không còn nghe rõ nữa.
Hóa ra hoàn toàn không phải do nhà hàng sơ suất.
Là vì có người muốn đổi lấy nụ cười của người đẹp, mà đã cư/ớp mất chỗ tôi đặt.