Chẳng rõ đã bao lâu trôi qua.
Tôi mệt lử, buông mình tựa vào thành bồn tắm. Ngay sau lưng là khuôn ng/ực rắn chắc và ấm nóng của Chương Hoa, bao bọc lấy tôi như một bến đỗ bình yên.
Tôi cúi đầu, lười biếng đùa nghịch những ngón tay anh, lật qua lật lại xem chẳng biết chán. Bàn tay Chương Hoa vẫn đẹp như trong ký ức, trên ngón áp út, chiếc nhẫn cưới của chúng tôi lấp lánh dưới ánh đèn. Lòng dâng lên một nỗi ngọt ngào khó tả, tôi khẽ miết nhẹ lên vòng kim loại lạnh lẽo nhưng đầy hơi ấm ấy.
Chương Hoa đặt một nụ hôn vụn vặt lên cổ tôi, giọng anh trầm khàn, thủ thỉ:
"Ngay ngày đầu tiên hắn xuất hiện, anh đã nhận ra đó không phải là em."
"Nhưng anh sợ hắn sẽ làm tổn thương thân x/á/c này của em, nên đành phải nhẫn nhịn, muốn xem rốt cuộc hắn định giở trò gì."
"Lúc đầu hắn ra sức lấy lòng anh và Đoàn Đoàn, nhưng thấy không hiệu quả nên đã chủ động ngửa bài. Để tìm cách đưa em trở lại, anh buộc phải giả vờ hợp tác, nhưng cũng chỉ có thể duy trì cái vẻ hòa hợp diễn kịch bên ngoài thôi. Hắn còn hỏi anh có biết 'thế thân' là gì không, bảo anh cứ coi hắn là cái bóng của em... nghe xong anh chỉ thấy buồn nôn."
"Hôm đó trong phòng ngủ thấy em cầm khung ảnh, anh lại nhớ đến lúc hắn mới đến đã tự ý vứt sạch ảnh của em đi, nên mới theo bản năng mà đẩy em ra... Tuế Tuế, anh xin lỗi, em còn đ/au không?"
Tôi khẽ lắc đầu, đưa tay xoa nhẹ gò má anh:
"Em ngã xuống thảm mà, không đ/au chút nào đâu."
Chương Hoa dường như rất hưởng thụ sự vỗ về này, anh lim dim mắt một hồi rồi bỗng thở dài:
"Tuế Tuế... nếu không có Đoàn Đoàn, có lẽ anh đã không đủ sức mà gượng dậy nổi."
Trái tim tôi thắt lại vì xót xa. Tôi xoay người lại, ôm ch/ặt lấy anh, rồi kể lại tường tận chuyện những dòng bình luận quái á/c cứ lơ lửng trước mắt và lý do vì sao mấy ngày qua tôi lại có những hành động lạ lùng như thế.
Kể xong, tôi nhìn sâu vào mắt anh, không nhịn được mà tò mò:
"Này... trước đây em toàn b/ắt n/ạt anh, đ/á/nh m/ắng anh, còn bắt anh quỳ xuống rửa chân cho em nữa... Anh thật sự không oán trách em chút nào sao?"
Chương Hoa khựng lại mất vài giây, vẻ mặt bỗng trở nên ngơ ngác đến cực điểm: "Đó chẳng phải là... phần thưởng dành cho anh sao?"
Tôi: "......"
Chương Hoa nghiêm túc suy ngẫm thêm một chút rồi gật đầu khẳng định: "Đúng thế, chính x/á/c là phần thưởng."
Tôi: "......" (Cạn lời toàn tập!)
[Hoàn chính văn]