“Bác gái, bác là người hiểu chị cháu nhất. Chị ấy bị b/ệnh t/âm th/ần, thường xuyên hoang tưởng, lần này cũng vậy thôi—”
“Anh Anh.”
Mẹ tôi, người vẫn luôn im lặng, cuối cùng lên tiếng.
“Ở bên ngoài, con vẫn luôn nói về chị con như thế sao?”
Tống Thượng Anh sững người.
Mẹ cúi xuống nhặt mấy bộ hồ sơ b/ệnh án trên bàn trà lên.
“Niên Niên được chẩn đoán mắc chứng rối lo/ạn căng thẳng sau sang chấn khi mới mười bốn tuổi.”
“Mười lăm tuổi t/ự s*t bất thành.”
“Mười sáu tuổi phát b/ệnh trầm cảm, phải nhập viện điều trị suốt hai tháng.”
“Con luôn nói con thương chị, ước gì có thể thay chị chịu khổ. Nhưng hóa ra, tất cả những đ/au khổ ấy đều do chính con mang đến sao?”
Tống Thượng Anh lùi lại hai bước.
Môi r/un r/ẩy, nước mắt lăn dài.
“Mẹ, con không có... Những thứ đó đều là giả! Con lớn lên bên mẹ từ nhỏ, mẹ không tin con sao?”
Ba tôi tiếp lời.
Giọng ông rất bình tĩnh.
Nhưng ai cũng nghe ra cơn gi/ận dữ bị đ/è nén dưới sự bình tĩnh ấy.
“Tống Thượng Anh, ba con từng là chiến hữu của ba.”
“Sau khi ông ấy qu/a đ/ời, ba đến thăm con, phát hiện con bị họ hàng ng/ược đ/ãi , nên mới nhận nuôi con, coi con như con gái ruột.”
“Chúng ta cho con tiền tiêu vặt ngang với Niên Niên, m/ua quần áo mới giống hệt nhau, cho hai đứa học cùng một trường. Những gì Niên Niên có, con cũng chưa từng thiếu.”
“Nhưng còn con thì sao?”
“Con gh/en tị vì Niên Niên đã c/ứu Chung Dữ, gh/en tị vì con bé có hôn ước với cậu ấy. Thế nên con tìm mọi cách h/ủy ho/ại nó, khiến nó coi ân nhân của mình như kẻ th/ù.”
“Tống Thượng Anh, nói cho ba biết xem... đứa con gái nhỏ mà ba nuôi dưỡng suốt hơn mười năm qua, rốt cuộc là thứ gì?”
Bình luận im lặng rất lâu.
Sau đó bùng n/ổ:
【Thương Niên Niên quá.】
【Ai còn đứng về phía nữ chính nữa thì tự soi lại bản thân đi, khéo cũng là dân b/ắt n/ạt người khác đấy.】
【Niên Niên đáng thương quá... Haizz!】
Sắc mặt Tống Thượng Anh trắng bệch không còn chút m/áu.
Cô ta nhìn quanh.
Nhìn Chung Dữ.
Nhìn mẹ của Chung Dữ.
Rồi nhìn ba mẹ tôi.
Nhưng tất cả mọi người đều nhìn cô ta bằng cùng một ánh mắt.
Ánh mắt như đang nhìn một con quái vật.
Cuối cùng cô ta cũng sụp đổ.
“Là tôi làm đấy thì sao?”
“Chẳng lẽ các người không có chút lỗi nào sao?”
“Tống Thượng Ninh học không giỏi bằng tôi, cũng không đẹp bằng tôi. Dựa vào đâu mà cô ta được gả cho Chung Dữ? Dựa vào đâu mà ba mẹ lúc nào cũng thiên vị cô ta?”
“Cô ta có xuất thân tốt, số mệnh tốt, cả đời không cần lo nghĩ. Còn tôi thì sao? Tôi chẳng có gì cả! Tôi chỉ có thể tự mình giành lấy!”
“Các người đều là cùng một phe! Các người sẽ không bao giờ hiểu cảm giác của tôi!”
Chung Dữ lấy điện thoại ra, bấm vài cái rồi giơ màn hình lên trước mặt cô ta.