Người Là Ánh Trăng

Chương 13

21/06/2024 11:38

13.

Đúng vậy.

Kế hoạch cuộc đời của tôi đã thay đổi.

Đây là sự thay đổi mà tôi đã tự mình làm.

Tôi đã xóa bỏ “vợ và con” khỏi kế hoạch của mình.

Mà ở trong đó lại thêm một khoản.

"Thế giới yên bình"

Đó là năm thứ hai tôi đi ra nước ngoài, thật ra thì tôi lại không nhịn được, tr/ộm trở về nước nhìn một cái.

Bọn đã trình diễn một màn tình yêu oanh oanh liệt liệt như trong cốt truyện.

Có lẽ chỉ là ngụy trang, nhưng trong mắt người khác, đó là một cuộc sống tươi đẹp rực rỡ.

Tôi tự hỏi, chẳng lẽ thế giới mà chúng ta sống có thực sự chỉ là một cuốn tiểu thuyết sao?

Vậy tôi cố gắng nhiều năm như vậy có ý nghĩa gì?

Tôi không muốn công sức của mình bị thay đổi dễ dàng như vậy, dưới danh nghĩa "cốt truyện" chuyển sang một quỹ đạo khác.

Tình yêu và d/ục v/ọng của bọn họ như vậy làm người ta chán gh/ét.

Chán gh/ét đến mức làm hỗn lo/ạn cuộc sống của tất cả mọi người trên thế giới.

Sau khi rời khỏi thành phố C, tôi lên máy bay đến Tây Tạng.

Độ cao của vùng cao nguyên khiến cho tôi có chút không thoải mái, nhưng vẫn có thể miễn cưỡng chịu đựng được.

Đây là lần thứ hai tôi đến Tây Tạng.

Lần đầu tiên là để cầu hồng ngọc tủy cho Văn Thanh Xuyên.

Lần thứ hai tới, chỉ đơn giản là để tìm câu trả lời.

Tôi nghe nói rằng ở đây không bao giờ thiếu tín ngưỡng, cũng không bao giờ thiếu câu trả lời.

Vì vậy, tôi đã gặp một bà cụ người Tạng ở một góc nào đó của thế giới.

Bà cụ có làn da ngăm đen, tay bà thô ráp, đầy dấu vết lao động.

Nhưng đôi mắt của bà cụ, trong suốt như một đứa trẻ vậy.

Khi tôi gặp bà cụ, bà cụ đang nhặt rác.

Rác đầy trên núi, bà cụ phải nhặt rất lâu.

Bà cụ cúi người xuống, lưng lại c/òng, tìm ra tất cả rác bị lấp ở trong khe hở.

Bà cụ đã ở đây, nhặt suốt năm năm.

Tôi chỉ giúp bà cụ ba ngày, sau đó không thể chịu nổi.

Sau đó, tôi hỏi bà ấy: "Bà ơi, tại sao bà lại làm việc này?"

Việc này khô khan mà nhàm chán, trong mắt người khác cũng không đáng làm.

Nhưng bà cụ lại làm một ngày rồi một ngày, làm rất nhiều năm.

Bà cụ cười một tiếng, cũng không nói gì, kéo tôi đến một nơi.

Bà cụ múc một chén nước thánh, vẩy nước suối trân quý đó lên tay tôi.

"Vì, tín ngưỡng.”

"Vì, thế giới bình an, không bị tai hoạ, mãi mãi hạnh phúc."

Từ đó trở đi, cuộc đời của tôi dường như không còn bình thường nữa.

Tôi bắt đầu suy nghĩ về ý nghĩa cuộc đời.

Cuộc đời của tôi dường như đã được viết sẵn từ đầu.

Có người yêu cầu tôi chấn hưng gia tộc, có người yêu cầu tôi ki/ếm thêm nhiều tiền.

Sau đó, câu chuyện trong đầu tôi nói với tôi rằng, tôi sẽ định trước bởi vì lòng đố kỵ mà đi lên con đường không có chỗ về.

Nhưng tôi không muốn chấp nhận số phận.

Dù là việc vô nghĩa, tôi cũng muốn làm.

Trăng khuyết. Trăng khuyết.

Tại sao xung quanh tôi đều coi tôi là trăng khuyết.

Tôi mới không cần cái gì là trăng khuyết.

Tôi muốn đường đường chính chính làm trăng tròn, muốn mọi người trên thế giới đều có hòa bình và hòa hợp.

Trăng khuyết là không lành lặn, luôn mang nỗi buồn và đ/au khổ.

Nhưng trăng tròn, mãi mãi không thể sánh bằng, tỏa sáng trong đêm tối.

Sau đó, tôi cáo biệt với bà cụ.

Trên đường đến Tây Tạng, không bao giờ thiếu những tín đồ hành hương.

Nhưng câu đầu tiên mà bọn họ cầu nguyện khi quỳ gối vẫn luôn là "Thế giới bình an".

Đứng bên cạnh mái nhà ở Tây Tạng, tôi dừng chân nhìn về phía thế giới phương xa.

Quân tử yêu tài, thủ chi hữu đạo.

(*) “Quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo”, người quân tử coi trọng của cải nhưng không thể tùy tiện nhận của cải khi chưa biết được ng/uồn gốc và mục đích của nó

Tôi nghĩ, chấn hưng gia tộc là đúng, không can thiệp vào cuộc sống tình cảm của người khác cũng là đúng.

Nhưng cuộc đời còn lại của tôi, nhất định còn một chút gì đó.

Tôi muốn làm gì đó cho những người này.

Đi qua bên cạnh chúng sinh, nhìn hoa nở hoa tàn, trời xanh mây biếc.

Ánh trăng sáng sở dĩ trở thành ánh trăng sáng.

Là bởi vì họ vĩnh viễn có bản chất cao thượng.

Từ trong nước bùn tanh hôi, sinh ra những chiếc lá sen thánh khiết của riêng mình.

Tôi muốn.

Tôi không phải là ánh trăng sáng.

Tất cả người trên cõi đời này đều có tình yêu và mong đợi đối với cuộc sống.

Cho nên, tôi muốn làm gì đó cho những con người vô tội này.

Bạch gia trở về nước, một là muốn mưu cầu phát triển.

Hai là để đưa mô hình từ thiện thực sự dời đến trong nước, để tiêu diệt gốc rễ thối nát. Không vì tín ngưỡng.

Chỉ vì thế giới bình an, không bị tai hoạ, mãi mãi hạnh phúc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
3 Vợ Người Máy Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
7 Cành lá sum suê Chương 19
9 Long Nữ Chương 6
12 Nữ Đào Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối cùng chúng ta đều thua cuộc trước thời gian

Chương 10
Sau khi xảy thai làm mất con gái, tôi bắt đầu cố ý giữ khoảng cách với người chồng Thiếu tướng của mình. Cuộc diễn tập quân sự của anh ấy kết thúc vào ngày bảy, tôi liền sắp xếp ca trực của mình vào ngày tám. Anh ấy tham dự buổi tiệc tối của quân khu, tôi lại lấy lý do bận phẫu thuật để từ chối đi cùng. Anh ấy hiếm hoi được nghỉ phép ở nhà, tôi lập tức xin đi công tác, liên tục một tuần không về. Thậm chí khi tôi bị vu khống và bị giam giữ, cần người nhà bảo lãnh mới được ra, Tôi cũng chỉ nói không có người thân, và bình tĩnh chịu giam ba ngày. Cuối cùng, sự lạnh nhạt của tôi đã châm ngòi cho cơn thịnh nộ của anh ấy. Anh ấy túm lấy cổ tay tôi, mắt đỏ hoe, giọng nói kìm nén: "Lâm Nghiên, em gặp chuyện tại sao không báo cho anh?" "Trong lòng em rốt cuộc có coi anh là chồng không?" Tôi nhìn anh ấy, chỉ mỉm cười. Nhưng Phó Vân Thâm, rõ ràng là anh chưa từng coi em là vợ ngay từ đầu mà.
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Lắng Nghe Chương 8