Cô Gái Mù

Chương 16.2

09/07/2025 18:37

Tôi cầm theo ảnh th* th/ể, đi tìm một số học giả nghiên c/ứu dân tộc học và tôn giáo trong và ngoài nước.

Đến ngày thứ tư, một giáo sư ở đại học cảnh sát nói với tôi:

"Những thứ trên th* th/ể đó không phải là vết thương bình thường, mà là phù văn."

"Có một giáo phái ít người biết ở phương Tây, họ tin rằng: nếu h/iến t/ế những người không hoàn hảo, thì có thể khiến q/uỷ Satan giúp mình hoàn thành một việc, bất kể đó là việc gì."

"Nghe thật nực cười đúng không?"

Ông ấy vừa hút th/uốc vừa cười, rồi nhắc tôi:

"Cứ chờ đi, 5 người chưa đủ, hắn sẽ còn gây án tiếp."

Và ba ngày sau vào buổi tối, tôi nhận được tin nhắn báo cảnh sát từ Dư Tiểu Đào.

Cô ấy cũng là người "khiếm khuyết", lẽ ra sẽ là một "vật h/iến t/ế" nữa.

Nhưng tôi không dám tin cô ấy.

Năm xưa tôi coi cô như em gái ruột, nhưng cô ấy, hoàn toàn không đơn giản như tôi nghĩ.

—Dư Tiểu Đào

Chị Tử Kỳ đã c/ứu tôi lần thứ hai.

Lần đầu là khi tôi mười bốn tuổi, đang định t/ự s*t trong trại trẻ mồ côi.

Hôm đó là cuối tuần, viện trưởng gọi tôi vào văn phòng.

Ép tôi cởi đồ.

Nói rằng đó chỉ là một trò chơi, rất vui.

Tôi hiểu hắn đang nói gì.

Trong trại mồ côi, rất nhiều bé gái từng bị hắn bắt chơi trò đó.

Nhưng… không ai thích, cũng không ai dám chống lại hay lên tiếng.

Ở nơi ấy, viện trưởng là người có quyền lực tuyệt đối, cũng là cầu nối duy nhất với thế giới bên ngoài.

Còn tôi… yếu ớt hơn tất cả.

Tôi là một đứa trẻ m/ù.

Dù vậy, trong cái trò chơi đó, tôi không chịu nghe lời.

Tôi chỉ dám nhỏ tiếng từ chối.

Hắn nổi đi/ên, lao đến x/é quần áo, đ/á/nh tôi.

Tôi sợ hãi, vùng vẫy phản kháng theo bản năng.

Nhưng… hắn lại càng phấn khích.

Dường như hắn rất thích cảnh tôi vùng vẫy, hoảng lo/ạn, lảo đảo chạy quanh căn phòng, thậm chí bị đ/ập đầu vào cạnh bàn.

Mỗi giọt nước mắt, mỗi tiếng thét yếu ớt của tôi…

Hắn đều thấy hứng thú.

Hắn cười, dụ dỗ, rồi đe dọa.

Sau đó, hắn dùng dây da đ/á/nh tôi, bắt tôi phải nghe lời.

Tôi bị dồn vào góc tường, không còn lối thoát.

Chỉ biết ôm lấy đầu gối, r/un r/ẩy co người lại, cố không để hắn chạm vào mình.

Rồi, một bàn tay to lớn đặt lên má tôi.

Tôi không nhìn thấy.

Chỉ cảm nhận rõ ràng đó không phải là tay người... mà là một con rắn có năm đầu, đang lè lưỡi, nhầy nhụa dịch nhớt!

Tôi hét lên.

Hắn lập tức bịt miệng tôi.

Và tôi… suýt nữa cắn đ/ứt ngón tay hắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Phản Bội Nam Chính, Giả Thiếu Gia Mang Thai Rồi Bỏ Chạy

7
Là giả thiếu gia ác độc, tôi lỡ dây dưa một đêm với nam chính, cũng là thiếu gia thật Kha Nhiên. Để không làm sụp cốt truyện, tôi bỏ chạy. Sau khi bị bắt lại, Kha Nhiên nhìn chằm chằm bụng dưới đã hơi nhô lên của tôi, khàn giọng hỏi: “Của tôi?” Tôi hoảng rồi, muốn gọi hệ thống, nhưng không cẩn thận lại buột miệng thành tiếng. “Hệ, hệ thống…” Hắn cười lạnh. “Tịch Đồng?” “Tôi biết ngay là con hoang của hắn mà.” Tôi: “…” Khi tôi chống tay lên tường nôn khan, hệ thống vẫn đang ngồi bên cạnh cắn hạt dưa. 【Ký chủ, cố thêm chút nữa. Đợi tuyến truyện thật giả thiếu gia đi xong, cậu sẽ được tự do rồi.】 Tôi nôn đến trời đất quay cuồng, căn bản chẳng còn sức đâu mà để ý đến nó. Sắp bốn tháng rồi. Cái chứng nghén chết tiệt này không những không dịu đi, ngược lại còn càng lúc càng nghiêm trọng.
ABO
Boys Love
0
DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 50: Các người đều sẽ chết