Editor: Hyna Nguyễn

——————————————-

Cũng không lâu lắm, thọ yến bắt đầu, quản gia Hoàng Minh Khôn mang theo mọi người tiến vào phòng yến hội.

Bên trong phòng yến hội, một ông lão tóc đã bạc ngồi ở vị trí chủ vị – người đó chính là Diệp Hồng Duy.

Diệp Hồng Duy mặc dù tuổi tác đã cao, nhưng thân thể vẫn khỏe mạnh, ánh mắt có thần, giở tay nhấc chân đều mang vẻ quý tộc uy nghiêm, cổ khí thế kia không cần làm gì cũng tự phát uy, để cho mọi người cảm thấy kính nể.

Khi tầm mắt quét qua một nhà Diệp Thiệu Đình trong đám người ở phía dưới, Diệp Hồng Duy chân mày nhất thời nhíu lại, cũng không nói gì liền dời đi tầm mắt, thái độ vô cùng lạnh lùng.

“Ông nội!”

Rất nhanh, Diệp Y Y kéo Cố Việt Trạch xuất hiện dưới ánh nhìn của mọi người.

Chỉ thấy cả người Diệp Y Y từ trên xuống dưới tản ra vẻ yểu điệu mỹ cảm, sắc mặt hơi lộ ra tái nhợt, thái độ tự nhiên hào phóng hướng về phía Diệp Hồng Duy nói mấy câu chúc mừng.

Diệp Hồng Duy cưng chìu nhìn lấy Diệp Y Y cười một tiếng rồi để cho hai người vào chỗ gần mình.

Chỗ ngồi phía trên đều liên quan đến những người thân thuộc của Diệp gia, cũng không có người ngoài, ngoài Hồng Duy vị chủ tịch chiêu đãi bữa tiệc này còn thêm mấy vị khách quý có mặt mũi ở Đế Đô mà thôi.

“Chị Y Y, chị lại xinh đẹp hơn nữa rồi…” Lương Thi Hàm đến gần Diệp Y Y, thuận thế ngồi xuống bên cạnh Diệp Y Y, một mặt hâm m/ộ nhìn dung nhan tuyệt đẹp của Diệp Y Y.

Diệp Y Y nhẹ giọng cười một tiếng, ánh mắt ôn nhu nở nụ cười: “Cảm ơn.”

Phương Tú Mẫn nhìn thấy con gái nhà mình cùng Diệp Y Y tiếp cận với nhau, trong lòng rất mừng rỡ, Diệp Y Y này bây giờ là người trẻ tuổi có hi vọng nhất ở Diệp gia, nếu như con gái của mình có thể cùng với Diệp Y Y giao hảo tốt, sau này… có thể vững vàng hơn ôm lấy cây đại thụ Diệp gia này rồi!

Phương Tú Mẫn nói: “Thi Hàm, con nhất định phải lấy Y Y làm gương biết không?”

“Mẹ cần phải nói sao đó là điều đương nhiên mà, chị Y Y là thần tượng của con! Nếu con có thể học được một chút bản lĩnh của chị Y Y thì đời này của con cũng thỏa mãn rồi.” Ngồi ở bên cạnh Diệp Y Y, Lương Thi Hàm đặc biệt nhu thuận miệng cũng ngọt dị thường.

“Trong số những hậu bối của Diệp gia, người ưu tú nhất thuộc về Y Y rồi.” Phương Tú Mẫn trong miệng nói như vậy nhưng ánh mắt lại như có như không hướng về vị trí Diệp M/ộ Phàm nhìn lướt qua.

Diệp Y Y cũng phát giác ánh mắt của Phương Tú Mẫn nhưng cô ta chỉ nhu thuận cười một tiếng rất là khiêm tốn.

Cái âm thanh không lớn không nhỏ kia trực tiếp truyền vào tai Diệp M/ộ Phàm, sắc mặt anh ta lạnh giá, trong hậu bối Diệp gia ngoại trừ Diệp Y Y cũng chỉ còn lại có Diệp Oản Oản và anh ta, Phương Tú Mẫn nói như vậy…

“Y Y à, nghe nói chuyện của cháu và Việt Trạch sắp công bố rồi?” sau đó Phương Tú Mẫn lại nói.

Nghe vậy, Diệp Y Y gật đầu, ánh mắt trực tiếp nhìn về phía Cố Việt Trạch ngồi ở một bên, trong mắt thật giống như đều viết lên vẻ nhu tình vô tận.

Cố Việt Trạch nhìn lấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Diệp Y Y, mắt đầy vẻ trìu mến, lúc này mới cười nói: “Uhm, trên thực tế cháu từ lâu đã có dự định này rồi, chẳng qua là quá mức chiếu cố đến cảm thụ của người khác cho nên mới kéo dài đến bây giờ…”

Lời nói của Cố Việt Trạch hàm súc kín đáo nhưng chỉ cần là người sáng suốt nghe một chút liền biết trong miệng anh ta là Diệp Y Y muốn anh ta chiếu cố đến là ai.

Hiện nay, hôn ước giữa Cố Việt Trạch cùng Diệp Oản Oản vẫn còn, mặc dù ở trong mắt người ngoài, Diệp Oản Oản vốn là hoành đ/ao đoạt ái, danh bất chính ngôn bất thuận, bây giờ gia thế lại vô cùng hỗn lo/ạn như vậy, cho nên Oản Oản đã sớm không phải người trong cùng thế giới với Cố Việt Trạch rồi, nhưng Oản Oản vẫn mang danh là vị hôn thê lại chẳng biết x/ấu hổ mà níu lấy.

Ngược lại Diệp Y Y còn nhớ tới tình cảm chị em lâu năm vẫn muốn chiếu cố tới cảm thụ của Diệp Oản Oản.

Hai đối tượng được đưa ra để so sánh ở đây là Diệp Y Y cùng Diệp Oản Oản.

Nếu Diệp Y Y để cho người khác bao nhiêu trìu mến hâm m/ộ thì Diệp Oản Oản lại để cho người khác chán gh/ét bấy nhiêu!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mất Trí Nhớ, Nam Quỷ Quấn

Chương 5
Mấy năm trước tôi gặp tai nạn xe. Mất đi toàn bộ ký ức năm hai mươi tuổi. Tôi từng thử hỏi người thân bạn bè, nhưng tất cả đều im lặng. Tôi tin chắc ký ức đó cực kỳ quan trọng, nhưng nghĩ mãi vẫn không nhớ ra. Đang lúc đau đầu, một email nặc danh bỗng xuất hiện.
Hiện đại
Linh Dị
Boys Love
0
Thẩm Hoài Chi đã phân hóa thành Omega. Tôi còn nhớ rõ ngày hôm đó, khi tin tức này lan khắp nhóm chat lớp học, điện thoại tôi gần như vỡ tung vì quá nhiều thông báo. Lúc đó, tôi đang ngồi trong quán cà phê quen thuộc, vừa nhấp ngụm latte đắng chát thì nghe tiếng "ting" liên hồi. Nhìn vào màn hình, tim tôi đột nhiên thắt lại. "Hắn phân hóa thành Omega rồi!" Dòng tin nhắn này giống như quả bom nổ giữa bình yên. Ngón tay tôi lạnh ngắt, cố lướt qua từng dòng bình luận hỗn loạn. "Không thể nào! Thẩm học thần đó mà thành Omega á?" "Xác nhận rồi, bệnh viện trung tâm vừa công bố kết quả!" "Chết tiệt, vậy từ giờ hắn không thể đè đầu cưỡi cổ chúng ta nữa nhỉ?" Tôi bật cười khẩy, ném chiếc điện thoại xuống bàn. Tiếng va chạm khô khốc khiến vài khách hàng quay lại nhìn, nhưng tôi mặc kệ. Thẩm Hoài Chi - kẻ thù không đội trời chung suốt thời phổ thông của tôi, luôn chiếm vị trí đầu bảng, học bá toàn trường, thậm chí còn là "soái ca" được cả trường ngưỡng mộ. Còn tôi? Chỉ là tên Beta vô danh thường bị hắn dìm hàng trong mọi cuộc thi. Cho đến kỳ thi đại học năm đó. Tôi nhắm mắt lại, ký ức ùa về như thác lũ. Cái ngày định mệnh khi bài thi cuối cùng kết thúc, tôi đột nhiên ngã quỵ giữa sân trường. Cơn đau dữ dội xé nát từng tế bào, cơ thể như bị thiêu đốt. Khi tỉnh dậy trong bệnh viện, bác sĩ thông báo tôi đã phân hóa thành Alpha cấp cao. Mà Thẩm Hoài Chi lúc ấy, vẫn là Beta. "Ha..." Tôi bật cười, ngửa cổ uống cạn ly cafe đắng. Vị đắng xộc thẳng lên não, nhưng không át được cảm giác chua xót đang trào lên cổ họng. Giờ đây, khi đã là sinh viên năm nhất đại học, hắn lại phân hóa thành Omega. Đúng là trời xanh có mắt. *** "Thẩm Hoài Chi, ngươi cũng có ngày hôm nay." Tôi chống tay lên tường, nhìn khuôn mặt tái nhợt của hắn dưới thân mình. Mùi pheromone lạnh lẽo tựa tuyết tùng từ hắn tỏa ra, xen lẫn mùi hoa nhài nồng nặc từ chính tôi - thứ mùi đang không kiểm soát mà tràn ra ngoài. Hắn cắn môi, ánh mắt lạnh băng: "Buông ra." "Nếu tôi không chịu thì sao?" Tôi cúi sát hơn, mũi chạm vào gáy trắng nõn của hắn, nơi tuyến mùi đang phập phồng. "Giờ ngươi chỉ là Omega yếu ớt, lấy gì chống lại tôi?" Bàn tay hắn siết chặt thành quyền, nhưng toàn thân run rẩy vì ảnh hưởng của kỳ động dục. Tôi nhếch mép cười, tưởng sẽ cảm thấy khoái trá, nhưng tim lại đập loạn nhịp. Tuyến ở sau gáy đập liên hồi, như muốn phá vỡ da thịt. Tôi chợt nhận ra - mình đang khao khát đánh dấu kẻ thù suốt bao năm nay. Thật điên rồ. Chương 6