“Tại sao cậu ta có thể, còn tôi thì không?”
“Cậu vốn đã biết rồi đúng không?”
Tôi nhíu mày: “Biết cái gì?”
Cậu ấy nuốt khan, lông mi ướt đẫm.
“Chuyện tôi thích cậu.”
“Cậu biết từ sớm rồi, nên mới luôn tránh tôi.”
Tôi lập tức cứng người, không biết phải nói gì.
Tạ Diên đối diện khóc đến đỏ cả đầu mũi.
Giống như một chú chó con đáng thương.
“Xin lỗi… tôi chỉ là quá gh/en thôi, cậu đ/á/nh tôi là đúng… hay là cậu đ/á/nh thêm vài cái nữa đi, cho hả gi/ận… xin cậu đừng gi/ận tôi.”
Cậu ấy nắm tay tôi, còn định tự t/át thêm mấy cái.
Tôi vội vàng giãy ra: “Được rồi, tôi tha thứ cho cậu rồi.”
Cuối cùng cậu ấy cũng buông tay.
Nhưng lại bất an níu lấy góc áo tôi, dùng ánh mắt ướt át nhìn tôi.
“Vậy… cậu có thể thích tôi không?”
???
Sao chủ đề lại nhảy đến đây vậy.
Cậu ấy dùng chân dài chặn vào đầu gối tôi, cúi người xuống, chậm rãi tiến lại gần, đến khi đầu mũi chỉ còn cách tôi một khoảng rất nhỏ.
Tôi vô thức nuốt nước bọt.
“Cậu gh/ét tôi sao?”
Ở góc độ này, hàng mi rũ xuống của cậu ấy dày và dài, đổ bóng dưới mí mắt hơi ửng đỏ.
Xươ/ng mày cao, sống mũi thẳng.
Gương mặt ướt nước mắt, ửng hồng.
Nói thật… dáng vẻ cậu ấy lúc khóc thực sự rất đẹp.
Tôi hoàn toàn không có cách nào nói ra lời “gh/ét” với gương mặt này.
“Tôi không bi—”
“Hay là thử với tôi đi.”
“Thử thế nào?” Tôi theo bản năng hỏi.
16.
Cậu ấy không nói gì, lại dùng chiêu cũ, nhưng lần này chậm hơn.
Dường như đang cho tôi thời gian phản ứng.
Khác là lần này, tôi chỉ giơ tay che miệng cậu ấy.
Trong mắt cậu ấy dâng lên một tầng hơi nước.
Da đầu tôi lập tức tê rần.
Tạ Diên nhận ra sự d/ao động của tôi, cúi đầu hôn nhẹ lên đầu ngón tay tôi.
Sau đó được đà lấn tới, nghiêng đầu hôn xuống.
Nói là hôn… thật ra tên này chỉ như một chú cún, nhẹ nhàng li /ếm lên khe môi tôi.
Ngứa quá.
Tôi chịu không nổi, đẩy cậu ấy ra.
Đẩy không được, tôi liền cắn một cái cho hả gi/ận.
Hơi thở cậu ấy trầm xuống, cũng học theo cắn lại tôi.
Tôi đ/au đến bật ra tiếng.
Nhân cơ hội, cậu ấy tiến sâu vào.
Như một con thú hoang, vừa gấp gáp vừa mãnh liệt, quấn lấy đầu lưỡi tôi mà mút lấy.
Đến khi tận gốc lưỡi cũng đ/au nhức, tôi liều mạng đ/ập vào ng/ực cậu ấy, cậu ấy mới chịu buông ra.
Môi tôi sưng lên, căng đ/au.
Không cần nhìn cũng biết đỏ đến mức nào.
Tôi nhíu mày, nhìn cậu ấy đầy trách móc.
Không ngờ chỉ vừa nhìn một cái, cậu ấy lại muốn áp tới.
Tôi vội vàng che môi mình lại.
Đôi mắt ướt nước: “Không được hôn nữa.”
Cậu ấy khựng lại, rồi tủi thân cúi đầu, vùi vào hõm cổ tôi.
“Xin lỗi Tiểu Doãn… cậu đẹp quá, tôi nhìn là không nhịn được.”
Cậu ấy dụi đầu vào tôi.
“Cậu… thật ra cũng không gh/ét tôi đúng không?”
“Không gh/ét tức là thích, thích tức là yêu… làm bạn trai tôi nhé.”
Nhìn đôi mắt long lanh như cún con đó, tôi không nói được lời nào.
Chú cún nhỏ bắt đầu cuống lên.
“Nếu không thì… cho tôi thời gian thử việc đi, tôi sẽ cố gắng trở thành chính thức!”
Cậu ấy dính sát vào tôi làm nũng, bộ dạng như nếu tôi không đồng ý thì sẽ không buông.
Tôi bị quấn đến chịu không nổi.
“…Biết rồi.”
Lời nói ra, không hẳn là từ chối.
“Cậu đồng ý rồi?”
Tôi quay đầu đi, không dám nhìn vào mắt cậu ấy.
Khẽ gật đầu một cái.
Tạ Diên đối diện, trong mắt bùng lên niềm vui khổng lồ.
Cậu ấy lập tức ôm ch/ặt tôi vào lòng, tham lam hít lấy mùi hương trên người tôi.
Rồi trán chạm trán tôi, khẽ cười.
“Vậy hôm nay là ngày đầu tiên của chúng ta nhé, bạn trai nhỏ.”
Tôi cũng không nhịn được mà cười.
Hôn nhẹ lên khóe môi cậu ấy.
“Chào cậu, bạn trai.”
17.
Thật ra… từ lúc nào đó tôi cũng đã rung động với Tạ Diên rồi.
Nếu không, đã chẳng không bài xích những lần cậu ấy lại gần.
Ai mà có thể từ chối một “chú chó lớn” luôn hướng ánh mắt về phía mình chứ.
Dù sao… là tôi không làm được.
Tôi nhìn nghiêng gương mặt tuấn tú của bạn trai mình.
Tôi không biết tương lai chúng tôi sẽ lựa chọn thế nào.
Nhưng ít nhất ở hiện tại, là hạnh phúc.
Hy vọng trong tương lai, chúng tôi cũng có thể như lúc này.
Dũng cảm và may mắn.
_END_