Tôi không ngờ mình vẫn còn cơ hội gặp lại Cù Lâm.

Một dự án mới của công ty là hợp tác với Cù Lâm, và với tư cách là người phụ trách dự án, dĩ nhiên tôi không thể tránh khỏi việc phải làm việc trực tiếp với anh ta.

Ông trời ngó xuống mà xem, đây không phải là duyên phận thì là cái gì?

Buổi tối lúc họp, Cố Minh còn đặc biệt nhấn mạnh dự án này, nói rằng Cù Lâm là khách hàng lớn của công ty, lần hợp tác này chỉ được phép thành công, không được phép thất bại, bất kể ai là người phụ trách đi chăng nữa.

Câu cuối cùng, anh nhấn mạnh với vẻ mặt cực kỳ dữ tợn.

Nói xong anh mới sực nhớ ra bèn hỏi hiện tại ai đang phụ trách dự án này, tôi yếu ớt giơ tay lên, sắc mặt Cố Minh khó coi thấy rõ, hồi lâu sau anh mới khẽ nói: "Cũng không phải là không được thất bại..."

Giọng nói rất nhỏ, nếu tôi không ngồi ngay cạnh anh thì e là chẳng nghe thấy gì.

Tôi cũng không hiểu tại sao Cố Minh lại có thành kiến với Cù Lâm lớn đến vậy, trơ mắt nhìn Cố Minh quét mắt một vòng quanh văn phòng định đổi người phụ trách, tôi vội vàng đứng phắt dậy nói: “Tổng giám đốc Cố, tôi nhất định sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ."

Sắc mặt Cố Minh dần trở nên khó coi, vẻ mặt lạnh lùng đến mức như thể rớt ra được cả vụn băng.

Tôi vờ như không thấy, mỉm cười nhếch khóe môi, vẻ mặt đầy quyết tâm phải giành được thắng lợi.

Thế nhưng Cố Minh lại đỏ hoe hốc mắt, đôi mắt cún con ngập nước, vừa vô tội lại vừa tủi thân. Nhìn mà tôi thấy khó chịu vô cùng, tim như bị một bàn tay lớn bóp ch/ặt, khó chịu đến mức nghẹt thở.

Tôi cũng chẳng hiểu mình đang khó chịu vì cái gì nữa.

Cố Minh cứ như chốn không người mà từng bước ép sát: "Tô Miểu, em thích anh ta đến thế cơ à?"

Tôi gượng cười: "Công việc là trên hết, tổng giám đốc Cố nghĩ nhiều rồi."

Cố Minh chỉ đỏ mắt nhìn tôi hồi lâu, rồi quay người rời khỏi phòng làm việc.

Cửa phòng làm việc bị đóng sầm lại, tôi mờ mịt nhìn chằm chằm vào cốc nước trên bàn đến thẫn thờ, dĩ nhiên cũng không chú ý tới Tống Nghiêu đang vừa lén liếc tôi, vừa gõ phím nhoay nhoáy.

====================

Chương 6:

Điện thoại "ting" một tiếng sáng lên, là tin nhắn từ một số lạ, bà ấy xưng là mẹ của Cố Minh, hẹn tôi buổi trưa gặp mặt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lấy ơn báo đáp

Chương 15
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
265
2 Hòa bình chia tay Chương 15
3 5 năm bỏ đi Chương 15
7 Gió Hoang Đi Qua Chương 14
9 Cún Con Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm