Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1445: Mơ không mặc quần áo?

05/03/2025 12:00

Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng đẩy ra cửa phòng ngủ của Ninh Tịch, chỉ thấy trong phòng tràn ngập ánh đèn vàng ấm áp nhu hòa của đèn giường. Hai mẹ con nằm trên giường như được phủ một tầng độ ấm khiến trái tim người ta cảm thấy vô cùng mềm mại.

Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường rồi vuốt lọn tóc đang xòa xuống mặt cô ra sau tai.

Ninh Tịch đang ôm Tiểu Bảo ngủ đến cực kì ngọt ngào, khuôn mặt không trang điểm đang say ngủ kia còn có chút non nớt.

Đúng vậy... cái tuổi của cô cũng chỉ là độ tuổi vừa mới tốt nghiệp đại học của các cô gái bình thường khác...

Cái lúc cô mang th/ai Tiểu Bảo mới chỉ mười tám tuổi, vẫn chỉ là một cô bé mà lại phải đối mặt với một chuyện lớn như vậy. Chưa kể, những chuyện phát sinh về sau, từng truyện, từng truyện nếu không phải người kiên cường thì đã hoàn toàn sụp đổ, không thể gượng dậy nổi...

Mà theo như những gì trong tư liệu mà Lục Cảnh Lễ điều tra được thì quả thật Ninh Tịch đã từng có ý định t/ự s*t...

Nghĩ đến đây, trái tim Lục Đình Kiêu lại dâng lên cảm giác đ/au đớn, sợ hãi khó mà diễn tả bằng lời.

Chưa bao giờ có xúc động mãnh liệt muốn ôm lấy cô như lúc này... muốn đem cô nhập vào thân thể mình. Vì vậy mà, Lục Đình Kiêu lặng lẽ ôm Ninh Tịch vào phòng ngủ của mình.

Dù cho Lục Đình Kiêu đã rất nhẹ nhàng nhưng lúc đặt Ninh Tịch lên giường vẫn làm cô gi/ật mình tỉnh dậy. Nhưng, bên cạnh toàn là hơi thở quen thuộc khiến người ta yên tâm của Lục Đình Kiêu cho nên Ninh Tịch chẳng hề cảnh giác hay phòng bị gì. Cô mơ mơ màng màng mở mắt thì phát hiện mình được Lục Đình Kiêu ôm đến phòng ngủ của anh thì cũng chẳng cảm thấy có gì không ổn, cô giống như con mèo cọ cọ anh một cái: "Ừm... anh yêu..."

"Ừ."

Lục Đình Kiêu không rút lại cánh tay đỡ sau gáy cô mà thuận thế biến thành gối đầu thay cho cô, xong xuôi anh mời nằm xuống cạnh cô.

Ninh Tịch rất tự giác lăn một phát vào lòng Lục Đình Kiêu: "Sao muộn thế rồi mà anh còn chưa ngủ..."

"Nhớ em, nằm mơ thấy em."

Nghe âm thanh khàn khàn trầm thấp dễ nghe đến nỗi khiến lỗ tai cũng mang th/ai kia, rõ ràng là ở ngay cách vách lại nói nhớ cô, mơ thấy cô thì trong đáy lòng Ninh Tịch lại ngọt ngào, cô cười khẽ mở đôi mắt ướt át ra.

Đôi mắt kia như bầu trời đầy sao đẹp đến không giống thực, cộng thêm việc Ninh Tịch vẫn còn đang nửa tỉnh nửa mê, thế này quả thật dễ khiến người ta sôi trào...

Bỗng dưng tính x/ấu của Ninh Tịch lại phát tác, cô dương đôi mắt lười biếng về phía người đang nằm bên cạnh: "Mơ thấy em à? Thế có mặc quần áo... hay là không mặc quần áo?"

Ngay lập tức đôi mắt của Lục Đình Kiêu tối sầm xuống, khi Ninh Tịch vừa nói dứt câu thì anh đã nhào qua dũng mãnh hôn lấy đôi môi cô...

Cổ của Ninh Tịch bị cọ cọ thì có hơi nhột, cô bật cười nói: "Nhột em..."

Lục Đình Kiêu gặm nhấm xươ/ng quai xanh của Ninh Tịch rồi trượt xuống vùng da thịt phía dưới, tình dục trong con mắt sôi trào dũng mãnh.

Lục Đình Kiêu nhìn cô gái có đôi mắt cười trước mắt, trong mắt cô hoàn toàn tín nhiệm cũng yêu thương, chẳng có chút phòng bị nào, trái tim anh liền mềm nhũn...

Lúc mới quen biết, khi anh phát hiện cô cực kì bài xích chuyện thân mật nam nữ thì trong lúc không cách nào kìm chế được tình cảm của mình với Ninh Tịch, anh đã phải dùng đến cách giả vờ bị mộng du để có thể gần cô thêm một chút...

Nhưng bây giờ cô gái nhỏ trước mắt lại chẳng hề khó chịu với anh, thậm chí đã hình thành thói quen thân cận cùng anh...

Điều này khiến Lục Đình Kiêu vô cùng thỏa mãn và cảm động, nhưng xen lẫn với đó còn có sự âm thầm lo lắng…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời Chưa Tỏ

Chương 13
Tôi giả trai cong thành thẳng để được bao nuôi, đến tháng thứ ba thì bạch nguyệt quang của Kim Chư về nước. Còn anh ta lại bị điều sang Nam Phi. Trước khi đi, anh ta dặn đi dặn lại tôi: “A Tuần tính cách hướng nội. Nếu em ấy có yêu cầu gì, cậu nhất định phải đáp ứng.” Tôi lập tức gật đầu đồng ý. Tuần đầu tiên anh ta rời đi, Văn Tuần dọn vào phòng ngủ của tôi, tôi không dám từ chối. Nửa tháng sau, anh ấy tỏ tình với tôi. Tôi do dự hai giây rồi đồng ý. Về sau, Kim Chư gọi điện hỏi thăm tình hình của bọn tôi. Văn Tuần khẽ vỗ lên eo tôi, giọng điệu mập mờ: “Anh yên tâm, cậu ấy hầu hạ tôi… rất tốt.”
152
6 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng Sinh Trở Lại, Alpha Cũ Và Bé Con Đều Là Của Tôi

8
Năm thứ năm kết hôn với Kỳ Liên Hách, tôi phát hiện một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh, anh ôm một Omega, trong lòng người kia còn có một đứa bé, đường nét mày mắt giống anh đến ba phần. Tôi là Beta, xác suất mang thai chỉ có một phần một trăm nghìn. Tôi rất bình tĩnh đề nghị ly hôn với anh, nào ngờ trên đường đi ly hôn lại gặp tai nạn xe. Tôi chết rồi lại sống lại, quay về thời đại học. Lần này, đối mặt với Kỳ Liên Hách, tôi phát huy đến cực hạn sự ngang ngược kiêu ngạo của một thiếu gia nhà giàu, khiến anh triệt để trở thành một con chó phía sau tôi. “Kỳ Liên Hách, anh có thôi đi không? Một ngày không nhắc chuyện con cái bên tai tôi là anh chết à?” Khi Kỳ Liên Hách lần thứ N cố ý vô tình nhắc đến trẻ con trước mặt tôi, tôi đá đổ thùng rác, trút hết cơn giận đã kìm nén từ lâu lên người anh. Kỳ Liên Hách im lặng vài giây, cúi người thu dọn rác, vừa dọn vừa buồn bực xin lỗi. “Xin lỗi, Tiểu Bùi, tôi không biết em bài xích chuyện này đến vậy.” “Mẹ kiếp, trước khi kết hôn tôi đã nói với anh rồi, tôi không thích trẻ con.” “Anh muốn có con thì đi tìm Omega đi, tôi có cầu xin anh kết hôn với tôi đâu.”
ABO
Boys Love
14