“Con à, là con trai thì cũng không sao cả, đứa trẻ đó rất tốt, vừa chăm chỉ, vừa hoạt bát, lại còn vui vẻ.”
“Quan trọng nhất là, nó thật sự rất để ý đến con.”
“Ba mẹ bao nhiêu năm nay cũng để dành cho con một khoản tiền cưới rồi, giờ xem thử rốt cuộc là ai cưới ai nhé?”
Từ rất xa, Thẩm Dật Chân đã vẫy tay về phía tôi, trong tay còn cầm một bông hoa trà.
Năm tháng yên bình, người thân và người yêu đều ở bên, một mái nhà ấm áp.
Đó là tất cả những gì tôi vẫn luôn khao khát có được.
Tôi gục lên vai mẹ, nước mắt rơi từng giọt lớn xuống đất.
Thẩm Dật Chân không hỏi tôi vì sao đột nhiên lại rời đi.
Tôi cũng không chủ động giải thích.
Cả hai chúng tôi đều ăn ý tránh né khoảng thời gian chia xa ấy.
Giống như chỉ là một trò trốn tìm, tôi trốn đi, anh ấy tìm được tôi.
Rồi chúng tôi lại tiếp tục ở bên nhau.
Nhưng sự thật là, tháng ngày yên bình này là thứ tôi tr/ộm được.
Dù tôi có trân trọng đến đâu, có không nỡ đến đâu.
Đồ tr/ộm được rồi cũng phải trả lại.
13
Dãy số xa lạ đó, tôi nhập vào rồi lại xóa đi, lại nhập vào rồi lại xóa đi…
Xa lạ đến mức rồi cũng trở nên quen thuộc, vậy mà tôi vẫn không sao ấn nổi nút gọi.
“Mạnh Khê Nhiên, anh định gọi cho mẹ em, bảo bà đến đưa em về nhà à?”
Giọng của Thẩm Dật Chân rất bình tĩnh, nhưng trong mắt lại mang theo mong chờ.
“Anh, anh xóa số đi, rồi nói với em là em hiểu lầm, được không?”
“Em sẽ coi như mình chưa thấy gì cả.”
Tôi không lên tiếng, cũng không nhúc nhích.
Ngay cả việc nhìn thẳng vào mắt anh ấy tôi cũng không làm được.
Ánh sáng trong mắt anh ấy từng chút một tắt đi.
Anh ấy quay mặt sang chỗ khác, không nhìn tôi nữa.
“Vừa rồi em chẳng nhìn thấy gì cả, em đi ra ngoài rồi vào lại một lần nữa.”
“Chân Chân…”
Cánh cửa khép lại ngay trước mắt tôi, trong không khí vẫn còn lưu lại hương sữa tắm nhàn nhạt trên người Thẩm Dật Chân.
Anh ấy gõ cửa, giọng nghẹn ngào lại còn cố tỏ ra vui vẻ.
“Anh ơi, em vào đây.”
Chừng mười mấy giây sau, anh ấy đẩy cửa bước vào.
Điện thoại vẫn còn ở trên tay tôi, dãy số vẫn nằm y nguyên trên màn hình.
Thẩm Dật Chân khóc rồi, khóc đến mức phải ngồi xổm xuống đất.
Đầu óc tôi rối lo/ạn vô cùng, rối như nồi cháo.
Tôi nghĩ lung tung.
May mà dì Thẩm không nhìn thấy Thẩm Dật Chân khóc, nếu không chắc bà ấy cũng buồn lắm.
May mà tối nay ba mẹ tôi không ở nhà, nếu không họ cũng chẳng biết phải đứng giữa cảnh này mà khuyên can thế nào.
May mà Tể Tể ra ngoài chơi rồi, không phải chứng kiến ba mẹ nó đ/au lòng thế này.
Con mèo nhỏ không hiểu được tình cảm của con người, nhưng lại đọc được niềm vui nỗi buồn đơn giản.
Thẩm Dật Chân không hề che giấu mà khóc lớn.
“Mạnh Khê Nhiên, em thật sự thật sự gi/ận anh rồi, anh mà không dỗ em nữa, em thật sự sẽ không để ý đến anh nữa đâu.”
Nước mắt giống như chuỗi hạt đ/ứt dây, không ngừng trượt xuống gương mặt anh ấy.
“Bảo bối, em đ/au lắm, anh dỗ em đi mà.”
Anh ấy chỉ vào n.g.ự.c mình, cả người r/un r/ẩy như chiếc lá tàn trong cơn mưa thu.
“Xin lỗi, xin lỗi, Chân Chân…”
Tôi ôm lấy anh ấy, luống cuống lau đi những giọt nước mắt không ngừng rơi trên mặt anh ấy.
“Đừng khóc nữa, đừng buồn nữa được không, xin lỗi em, Chân Chân.”
Chúng tôi đã từng hứa với nhau, ở bên nhau sẽ không cãi nhau, không đ.á.n.h nhau, nếu có gi/ận dỗi thì mỗi người nhường một bước.
Chúng tôi đã từng hứa, sẽ xem đối phương như một đứa trẻ nhỏ mãi mãi.
Chúng tôi đã từng hứa, sẽ không bao giờ chia xa.
Thẩm Dật Chân…
“Bảo bối, đừng đuổi em đi được không? Em sẽ đối tốt với anh, sẽ đối tốt với ba mẹ, em sẽ đi tìm việc, em sẽ học làm mọi thứ.”
Thật sự rất khó có ai có thể chống đỡ được một Thẩm Dật Chân như thế này.
Anh ấy đã hạ mình thấp đến tận bụi bặm rồi.
Nhưng mà Thẩm Dật Chân…
“Xin lỗi.”
Lần đầu tiên Thẩm Dật Chân nổi gi/ận.
Anh ấy giằng ra khỏi vòng ôm của tôi, đứng bật dậy.
“Mạnh Khê Nhiên, rốt cuộc là vì sao? Vì sao anh không cần em?”
“Em chẳng cần gì hết, em chỉ cần anh thôi, tại sao anh lại không cần em, rốt cuộc em có chỗ nào không tốt?”
Chính là bởi vì anh ấy chẳng cần gì hết, chỉ cần tôi.
Mà tôi không thể để anh ấy chẳng cần gì hết được.
“Cho dù anh muốn kết tội em c.h.ế.t, anh cũng nên cho em một lý do chứ, Mạnh Khê Nhiên.”
Tể Tể quay về rồi, bị giọng nói cao lên của Thẩm Dật Chân dọa cho sợ hãi.
Nó sốt ruột chạy vòng quanh chúng tôi, kêu meo meo liên tục.
Trong đầu tôi không ngừng nghĩ xem mình nên nói thế nào, bịa một cái cớ, hay tiếp tục lừa anh ấy…
“Nếu anh định lừa em nữa thì thôi vậy, chẳng phải anh chỉ muốn em đi thôi sao?”
Điện thoại bị anh ấy gi/ật lấy, rồi bấm gọi luôn.
Sau khi đầu dây bên kia bắt máy, Thẩm Dật Chân cất tiếng.
“Mẹ, đến đón con đi, anh ấy không cần con nữa rồi, con hối h/ận rồi, sau này con sẽ không bỏ đi nữa.”
Cuộc gọi kết thúc, anh ấy đỏ hoe mắt nhìn tôi.
“Đều nghe theo ý anh cả rồi, vậy anh còn khóc gì nữa.”
Anh ấy thở dài.
“Bảo bối, em không nỡ nhìn anh khóc, thôi bỏ đi.”
Anh ấy bước đến ôm tôi, từng chữ từng chữ nói rõ ràng.
“Sau này nhớ tự chăm sóc bản thân cho tốt, ăn cơm đúng giờ, chú dì rất yêu anh, vậy là em yên tâm rồi.”