Hôm sau, tôi đeo túi hành lý xách tay lên máy bay đi Xuân Thành.

Người đến đón là Lý Thụy Vinh đã lâu không gặp. Bà ấy ăn mặc giản dị hơn nhiều so với thời làm phu nhân Cố, nhưng sắc mặt lại hồng hào hơn hẳn.

Tôi khẽ chào: "Dì Lý."

Lý Thụy Vinh đỏ hoe mắt, nói xin lỗi tôi, bảo là do bà không dạy dỗ con cái đàng hoàng. Tôi không đáp lời, cũng không nói tha thứ, chỉ lẳng lặng theo bà về ngôi nhà của bà và bố tôi ở Xuân Thành. Đó là một căn nhà trệt có sân vườn, được Lý Thụy Vinh dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ. Tôi tạm thời ở trong phòng cho khách.

Lý Thụy Vinh chuẩn bị ba bữa cơm cho tôi, cũng giúp tôi chuẩn bị quần áo để thay giặt, và cả cẩm nang du lịch quanh vùng. Bà đối xử với tôi cẩn thận dè dặt đến mức gần như khúm núm, nhưng tôi không còn sức lực để xử lý mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi nữa.

Thạch Lỗi nhắn tin cho tôi liên tục, hỏi tôi thế nào rồi, lại hỏi chuyện thi đại học tính sao, sau này tính thế nào. Tôi suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn không trả lời cậu ấy, mà ra cửa hàng giao dịch làm thủ tục hủy số rồi làm một cái sim mới.

Tôi tản bộ trên con đường nhỏ ven sông, ngắm nhìn ánh hoàng hôn nhuộm đỏ dòng nước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm