THOÁT VAI

Chương 12

15/01/2026 10:51

Mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp. Và ngày hôm đó khi tôi trở về nơi ở của mình, lại một lần nữa nhìn thấy Chu Dật Hành. Cậu ta canh sẵn ở cửa, lúc im lặng đứng đó trông cậu ta có vẻ hơi... ngoan.

Nhưng tôi biết rõ, tất cả chỉ là giả tạo.

"Anh Bùi."

Tôi thật sự chẳng còn hơi sức đâu mà tiếp chuyện cậu ta, trực tiếp mở khóa định bước vào trong. Người phía sau cũng lách người chắn cửa muốn vào theo, tôi mặc kệ cậu ta, coi như cậu ta là người tàng hình. Mặc kệ cậu ta là đỉnh lưu hay là gì.

Gần đây xử lý đủ loại chuyện khiến tôi vô cùng mệt mỏi, thật không hiểu sao Chu Dật Hành lại có thể rảnh rỗi đến thế. Tôi lấy quần áo rồi đi thẳng vào phòng tắm, tắm xong mới cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn đôi chút. Khi bước ra ngoài, tôi phát hiện cậu ta vẫn còn đó.

"Sao cậu vẫn còn ở đây?" Tôi theo bản năng hỏi.

Chu Dật Hành đứng dậy, nói một cách thẳng thắn và không chút che đậy: "Em muốn gặp anh."

"Tôi không có hứng thú ôn chuyện cũ với người yêu cũ." Tôi khẽ đáp, "Tôi cho rằng mối qu/an h/ệ của chúng ta đáng lẽ đã kết thúc từ năm năm trước rồi, cậu còn nhớ không, Chu Dật Hành?"

"Cậu nói cậu thích tôi chỉ vì sau khi đóng máy cậu không thoát được vai, mang theo tình cảm trong phim ra ngoài đời thực." Hồi tưởng lại những lời nói đó, lòng tôi vẫn còn cảm giác thắt lại, "Tôi đã chấp nhận lý do đó của cậu, đôi bên đã chia tay trong êm đẹp, bây giờ cậu làm thế này là có ý gì?" Thế nhưng vị đỉnh lưu danh lợi song toàn này lại bước thẳng tới trước mặt tôi, đôi mắt đào hoa lấp lánh những mảnh sáng vụn vỡ.

Chu Dật Hành chẳng nói chẳng rằng mà ôm chầm lấy tôi, giọng nói cùng hơi thở ấm nóng phả bên tai tôi, "Anh Bùi, em xin lỗi!"

Cậu ta ôm rất ch/ặt, nhất thời tôi chẳng thể nào đẩy ra được.

"Nếu cậu xin lỗi vì chuyện chia tay, tôi chấp nhận. Nếu cậu xin lỗi vì đã trêu đùa tình cảm của tôi năm đó, tôi cũng chấp nhận. Thế đã đủ chưa?" Tôi không muốn tranh cãi với cậu ta về những chuyện này nữa.

"Không đủ, anh chấp nhận rồi sẽ lại đường ai nấy đi với em sao?" Chu Dật Hành nới lỏng tay ra một chút, cúi đầu nhìn tôi, sống mũi cao thẳng tựa vào trán tôi rồi từ từ hạ xuống, hơi thở hòa quyện vào nhau, "Anh Bùi, chúng ta hẹn hò lại lần nữa có được không?" Câu nói này khiến tôi khựng lại trong giây lát.

Tôi không thể nào hiểu nổi Chu Dật Hành. Cậu ta bây giờ công thành danh toại, muốn người như thế nào mà chẳng có? Năm xưa tôi và cậu ta danh tiếng ngang nhau, còn hiện tại, tôi gần như không có cơ hội nào để đuổi kịp cậu ta. Cậu ta đến tìm tôi, chẳng khác nào tự hạ thấp vị thế của chính mình.

Cảm giác nực cười khiến tôi bật cười lạnh thành tiếng: "Chu Dật Hành, trong mắt cậu, tôi rẻ rúng lắm sao? Muốn gọi thì đến, muốn đuổi thì đi?"

"Anh Bùi, không phải, em không có ý đó..."

Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta, nói: "Năm đó tôi nuông chiều cậu là vì cậu còn nhỏ, chưa hiểu thế nào là tình cảm và trách nhiệm. Bây giờ cậu cũng chẳng còn nhỏ nhắn gì nữa rồi."

Dáng người người đàn ông trước mặt cứng đờ trong chớp mắt, hồi lâu sau cậu ta mới cất lời: "Em c/ầu x/in anh đấy anh Bùi, em sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì anh!"

16.

"Cậu có thể làm gì cho tôi? Và tôi thì cần cậu làm gì cho mình đây?" Tôi hỏi cậu ta.

"Anh Bùi, em có tiền, có tài nguyên, em có thể sắp xếp cho anh..."

Tôi ngắt lời: "Cậu định b.a.o n.u.ô.i tôi à?"

"Không phải, em muốn nâng đỡ anh, đưa anh trở lại đỉnh cao."

"Tôi không cần. Nếu tôi muốn tìm một người đàn ông cho mình tiền bạc và tài nguyên thì không khó, tại sao nhất định phải là cậu?" Đây là lời nói thật. Từ ngày tôi tái xuất, không ít kẻ đã công khai hoặc ngầm ám chỉ muốn "đổi chác" với tôi. Đàn ông có, phụ nữ cũng có.

Nghe xong, Chu Dật Hành lùi lại một bước, ngay trước mặt tôi, cậu ta thong thả cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, để lộ xươ/ng quai xanh tinh tế, khuôn n.g.ự.c săn chắc và cơ bụng sáu múi rõ rệt. Một dáng vẻ đầy thản nhiên và mời gọi. Cậu ta nói: "Vậy bọn họ có ai sinh ra đẹp mã hơn em không?"

Ánh mắt tôi khẽ d.a.o động. Đã năm năm rồi, cậu ta vẫn chỉ dùng mỗi chiêu này.

"Anh Bùi, thử lại một lần nữa có được không? Em thật sự biết lỗi rồi."

Chu Dật Hành sở hữu cái vốn liếng đủ để khiến bất cứ ai cũng phải mê muội vì nhan sắc. Chỉ là, tôi cũng chẳng còn là Bùi Thời của năm năm trước, kẻ chỉ cần bị cậu ta trêu chọc một chút là đã buông vũ khí đầu hàng.

Tôi đưa tay định đẩy cậu ta ra, nhưng bàn tay lại bị cậu ta nắm ch/ặt, một nụ hôn nhẹ tênh rơi xuống mu bàn tay tôi, rồi sau đó cậu ta ngậm lấy đầu ngón tay tôi vào miệng. Cảm giác ấm nóng bao phủ lấy khiến tôi theo bản năng lùi lại, quên mất sau lưng là ghế sofa, cứ thế ngã nhào xuống.

Chu Dật Hành được đà lấn tới, cậu ta ép người xuống, đặt lên môi tôi một nụ hôn vừa mãnh liệt vừa nồng nàn. Vẫn giống như trước kia, nhưng lại mang theo chút gì đó quyến luyến, triền miên hơn nhiều.

"Anh Bùi!" Cậu ta hạ thấp giọng, "Thử lại em một lần nữa, có được không?"

Chẳng đợi tôi trả lời, bàn tay cậu ta đã luồn vào trong lớp áo tôi. Những nụ hôn cũng theo đó mà rơi xuống. Mọi sự kháng cự của tôi đều trở nên vô nghĩa, hơn nữa, cơ thể này đã "ăn chay" quá lâu, phản ứng của nó vô cùng thành thực.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Phản Diện Kết Đôi Với Hai Alpha

Chương 7
Tôi là một beta hư hỏng. Sau khi bị ép buộc ghép đôi với hai alpha, ngày nào tôi cũng cắn tuyến thể của họ, hết ngủ với anh cả lại đến em trai. Tối nay, đang vùi mặt vào bờ ngực căng đầy của anh cả, bảo em trai rửa chân cho mình, bỗng nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt: [Beta độc ác kia vẫn chưa biết đấy thôi, hai người bạn đời song sinh của hắn chính là công chủ, còn hắn chỉ là cái bia đỡ đạn do liên minh nhầm lẫn chỉ số tương hợp.] [Ăn cả cơm anh lẫn cơm em sướng thật, chẳng thấy hai ông chồng lạnh lùng căm ghét mỗi lần lên giường sao?] [Đợi đến khi chính thụ xuất hiện, chỉ số pheromone đạt 100%, tên vai vế này bị ruồng bỏ, điên loạn, phá sản rồi chết thảm.] Tôi giật bắn người, vội rút mặt khỏi bờ ngực thơm mềm. Anh cả lập tức khó chịu: "Sao không hít nữa?"
45
5 Ác quỷ Chương 18
12 LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng tôi đưa tôi 20 ngàn tiền sinh hoạt, nhưng ngày nào tôi cũng kêu nghèo.

Chương 7
Chồng hàng tháng đưa tôi hai mươi ngàn làm tiền sinh hoạt, ai cũng bảo tôi sướng như tiên. Nhưng chỉ riêng tôi biết rõ, số tiền ấy tôi không được phép động vào dù chỉ một xu. Mua đồ ăn phải ghi chép, mua quần áo phải xin phép, ngay cả chai nước mắm chín ngàn tám cũng phải chụp hóa đơn gửi anh ấy kiểm tra. Chậm một giây thôi, anh sẽ chất vấn ngay: "Lại lấy tiền của anh đi ăn chơi hả? Sao tôi lại lấy phải đồ đàn bà phá gia chi tử thế này!" Cho đến ngày mẹ tôi nhập viện vì xuất huyết dạ dày, cần gấp năm ngàn cho ca mổ. Tôi van xin anh chuyển tiền, chỉ nhận được câu đáp: "Không có hóa đơn, làm sao tôi biết mẹ em ốm thật hay hai người hợp nhau lừa tiền tôi?" Hôm ấy ngồi trong hành lang bệnh viện, tôi lặp lại dòng trạng thái trên trang cá nhân anh: "Kiếm tiền là để vợ con có cuộc sống tốt hơn", bất giác bật cười thành tiếng.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0