Lạp Xưởng Mất Cắp

Chương 5

24/03/2026 13:31

Đợi đến lúc trời tối mịt, tôi mới cùng ông ta trở về từ nghĩa trang.

Ông ta thẫn thờ nhìn căn nhà trống hoác, khuôn mặt nhợt nhạt, ánh mắt vô h/ồn.

Tôi mím môi, chỉ e là ông ta đang xúc cảnh sinh tình: “Tôi cũng từng mất đi người thân yêu nhất, tôi hiểu cảm giác của anh nhưng anh đã nhịn đói cả ngày hôm nay rồi.”

“Đến nhà tôi đi, ăn chút gì đó nhé.”

Ông ta không từ chối, mặc cho tôi kéo đi.

Tôi nấu cho ông ta một bát mì, ông ta nhét từng gắp vào miệng một cách máy móc, ăn được một nửa thì nước mắt giàn giụa, khóc rống lên thảm thiết, ho sặc sụa.

Tôi vỗ lưng cho ông ta, đưa cho ông ta một cốc nước, ông ta ngửa cổ tu cạn sạch.

Rất nhanh sau đó, ông ta bắt đầu hoa mắt chóng mặt, lảo đảo nhìn tôi: “Cô Lâm... tôi...”

“3, 2, 1.”

Ông ta ầm ầm ngã gục xuống sàn.

Lúc tỉnh dậy, ông ta đã bị tôi trói ch/ặt vào ghế.

Ngô Trác nhíu mày, lộ vẻ khó hiểu: “Cô Lâm, cô làm thế này là có ý gì?”

Tôi nhếch mép cười: “Đương nhiên là tiễn anh xuống dưới đó...

“Bầu bạn với con trai anh.”

Ông ta trố mắt, không dám tin: “Cô... cô... cô nói cái gì cơ...”

“Anh không biết sao? Ngôn ngữ của loài hoa bách hợp màu cam, chính là sự h/ận th/ù.”

Lời còn chưa dứt, cửa lớn nhà tôi đã bị đạp tung.

Cảnh sát Lưu dẫn theo vài đồng nghiệp chĩa sú/ng vào tôi: “Bỏ d/ao xuống!”

Tôi kề d/ao vào cổ Ngô Trác: “Cảnh sát Lưu, lúc ở bệ/nh viện chẳng phải anh đã nghi ngờ tôi rồi sao?”

“Đến chậm hơn tôi tưởng đấy.”

Cảnh sát Lưu nghiêm giọng: “Lâm Vi, bỏ d/ao xuống đi, bây giờ vẫn còn đường c/ứu vãn.”

Ngô Trác ngơ ngác lặp lại: “Lâm Vi?”

Tôi nhìn chằm chằm vào ông ta: “Bỏ sú/ng xuống! Ngoại trừ anh, những người khác ra ngoài hết cho tôi!”

Bọn họ vẫn giơ sú/ng, đứng im phăng phắc.

Con d/ao trong tay tôi khẽ cứa một đường, Ngô Trác rít lên một tiếng, cổ rướm m/áu.

Trong mắt tôi hiện lên một tia tà/n nh/ẫn: “Cảnh sát Lưu, sú/ng đúng là nhanh thật nhưng trước khi ch*t, tôi nhất định sẽ kéo ông ta theo cùng!”

Tôi rành rọt từng chữ: “Tôi nói lại lần nữa! Trừ cảnh sát Lưu ra, tôi yêu cầu các anh ngay lập tức bỏ vũ khí xuống và ra ngoài! Nếu không tôi sẽ gi*t ông ta!”

Thời gian dường như ngưng đọng vào giây phút này.

Mất một lúc lâu, cảnh sát Lưu mới mấp máy môi: “Tất cả ra ngoài.”

“Đội trưởng!”

Anh ta nghiến răng: “Tất cả ra ngoài!”

Mấy viên cảnh sát lúc này mới từ từ lui ra ngoài.

Đợi bọn họ ra ngoài hết, tôi ném ra một cuộn thừng.

“Tự trói tay chân mình lại.”

Anh ta ngoan ngoãn tự trói tay chân lại, ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi:

“Tôi đã làm theo lời cô rồi, cô muốn gì, cứ nói ra. Cô thả Ngô Trác ra, tôi sẽ làm con tin cho cô.

“Cho dù cô có gi*t ông ta, cô cũng không thoát được đâu, bên ngoài toàn là người của chúng tôi.

“Cô còn trẻ, mới hai mươi mấy tuổi đầu, gi*t thêm một mạng người, sẽ phải ngồi tù thêm mấy chục năm nữa, lẽ nào cô thật sự muốn lãng phí tuổi thanh xuân tươi đẹp ở trong tù sao?”

Tôi vô cảm nhìn anh ta chằm chằm: “Nói thử xem, anh đã tra ra được những gì rồi.”

“Cái ch*t của vợ Lý Nguyên cũng liên quan đến cô đúng không? Lý Nguyên khai rằng hôm đó hắn chỉ cảm thấy hưng phấn một cách bất thường.”

Khóe miệng tôi khẽ nhếch: “Bọn họ ồn ào quá, tôi chỉ lén bỏ chút amphetamine vào đồ ăn của Lý Nguyên, để hắn hưng phấn thêm một chút thôi, ai mà ngờ hắn lại gi*t ch*t chính người vợ mà mình yêu thương nhất cơ chứ.”

“Thế còn Tôn Hoa? Hắn không th/ù không oán gì với cô, tại sao cô lại gi*t hắn, còn nhẫn tâm phân x/á/c hắn?”

Ánh mắt tôi lạnh lẽo: “Hắn ta à, tôi nhìn ngứa mắt thì gi*t thôi.”

Cảnh sát Lưu không thể ngồi yên được nữa, hai tay nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm: “Nhìn ngứa mắt là lý do để cô gi*t người sao?”

“Vậy còn Ngô Khải? Thằng bé đã làm gì sai? Thằng bé chỉ là một đứa trẻ! Mới 16 tuổi! Đang độ tuổi thanh xuân rực rỡ, chỉ vì cô nhìn ngứa mắt mà cô nhẫn tâm gi*t nó sao?”

“Đứa trẻ?” Tôi bật cười lớn: “Xem ra anh chẳng điều tra được cái gì sất.”

Lưỡi d/ao sắc lẹm lướt qua má Ngô Trác, lập tức hằn lên một vệt m/áu đỏ tươi: “Ông ta nói con trai ông ta chỉ là một đứa trẻ, anh thấy sao?”

Môi Ngô Trác phút chốc trắng bệch, dường như đã lờ mờ đoán ra điều gì, sau đó nổi trận lôi đình, gào thét đến lạc cả giọng: “Cô đến đây để trả th/ù cho hắn! Cô đến đây để trả th/ù cho hắn!”

Nụ cười trong mắt tôi dần tắt ngấm, tôi vỗ vỗ vào mặt ông ta, chỉ vào bức thư đặt trước mặt.

“Bây giờ xin mời đại luật sư Ngô, đọc cho chúng tôi nghe... tuyệt tác của cậu con trai cưng nhà ông.”

Ông ta nhìn nét chữ trên phong bì, chần chừ cầm lá thư lên nhưng chỉ một tích tắc sau, bàn tay cầm lá thư đã bắt đầu run lẩy bẩy.

Con d/ao trong tay tôi càng ép sát vào cổ ông ta: “Đọc!”

Ông ta mấp máy môi, giọng điệu r/un r/ẩy.

[Gửi cô Lâm Vi: Chào cô, tôi là Ngô Khải.

Mặc dù tôi không thể thấu hiểu được nỗi đ/au mất đi người thân yêu nhất của cô nhưng tôi vẫn mang trong mình sự đồng cảm sâu sắc khi viết bức thư này cho cô.

Quản giáo ở trại giáo dưỡng nói với tôi, tôi đã phạm phải một sai lầm tày đình, cho dù có tạ tội với cô hàng trăm, hàng nghìn lần thì tội lỗi của tôi cũng không thể bị xóa nhòa.

Thế nhưng khoảnh khắc ngày hôm đó, cho đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in, dư vị dường như vẫn còn mãi.

Tôi nhớ bác sĩ Tô Đường đã vắt kiệt sức lực phẫu thuật cho tôi, nói với tôi rằng tôi đã sống rồi. Tôi nhớ ánh mắt chan chứa sự xót thương và lương thiện của anh ấy khi nhìn tôi ngày hôm đó. Và tôi càng nhớ hơn cái cảm giác sung sướng tột độ khi lưỡi d/ao phẫu thuật ở ngay sát sạt, dòng m/áu trong cơ thể tuôn trào mãnh liệt.

Không biết khi lưỡi d/ao cắm phập vào cổ, anh ấy có còn dùng ánh mắt đó nhìn tôi nữa không? Tôi muốn thử xem sao.

Và tôi đã làm thế thật, lúc lưỡi d/ao đ/âm xuyên qua cổ họng anh ấy, ánh mắt k/inh h/oàng của anh ấy, cùng với tiếng la hét chói tai xung quanh, khiến dòng m/áu trong huyết quản tôi sôi sục. Tròng trắng trong mắt anh ấy từ từ nhuốm đỏ, mùi m/áu tanh đó giống hệt như kẹo ngọt vậy, thật là ngọt ngào. M/áu nóng từ cổ anh ấy phun trào ra ngoài, tựa như một bức tranh sơn dầu còn dang dở, được điểm xuyết thêm nét bút cuối cùng, đẹp tuyệt trần.

Còn 311 ngày nữa, tôi sẽ được ra ngoài rồi. Chắc hẳn cô đã biết từ lâu, tôi có một người bố rất tuyệt vời, ông ấy là một vị luật sư bách chiến bách thắng. Căn bệ/nh trầm cảm nặng đã hành hạ tôi nhiều năm trời, tôi hoàn toàn là một kẻ yếu thế. Khi tôi ra tù, xã hội sẽ một lần nữa dang tay đón nhận tôi, tôi lại có thể sống một cuộc đời đường đường chính chính.

Quản giáo nói với tôi, bố mẹ bác sĩ Tô Đường vì không chịu nổi cú sốc nên đã qu/a đ/ời cả rồi. Thật là đáng tiếc, trên thế giới này sẽ chẳng còn ai nhớ đến tôi nữa. Nhưng quản giáo lại bảo, anh ấy vẫn còn một vị hôn thê nữa, tốt quá rồi, như vậy... sẽ có người luôn luôn nhớ đến tôi. À đúng rồi, dạo gần đây, tôi đang học giải phẫu, không biết sau này tôi có thể giống bác sĩ Tô Đường, cầm d/ao phẫu thuật lên không nhỉ?]

Ngô Trác đọc xong, mặt mày trắng bệch như tờ giấy, nét mặt đ/au khổ nhắm nghiền mắt lại, dường như đang trốn tránh sự thật.

Cằm cảnh sát Lưu run lên bần bật: “Ngô Khải đã gi*t... vị bác sĩ đã c/ứu mạng mình?”

“Đúng vậy, nó... đã gi*t... vị bác sĩ đã c/ứu sống mạng nó.”

Khóe mắt tôi đỏ hoe, trong nháy mắt ánh mắt lại trở nên lạnh lẽo nhìn chằm chằm Ngô Trác: “Tròn trĩnh mười bức thư, cứ cách ba tháng, bức thư với nội dung y hệt sẽ được gửi đúng hạn đến nhà tôi. Cho đến tận lúc nó ra tù, những bức thư mới dừng lại.”

“Bởi vì Ngô Khải à, nó thật sự muốn làm lại cuộc đời rồi.”

Khuôn mặt mệt mỏi của Ngô Trác toát lên vẻ xám xịt như tro tàn, đôi môi trắng nhợt nhạt không còn giọt m/áu: “Tôi không biết... Tiểu Khải nó, lại viết thư cho cô.”

Tôi cười lạnh:

“Không biết ư? Ông thật sự không biết gì sao?

“Vậy năm Ngô Khải mười tuổi, ra tay s/át h/ại mẹ đẻ, là kẻ nào đã ngụy tạo thành một vụ t/ự s*t?

“Ngô Khải mười ba tuổi, cưỡ/ng hi*p bé gái mười tuổi nhà hàng xóm, lại là kẻ nào đã làm giả bệ/nh án t/âm th/ần, cãi thắng kiện cho nó?

“Ngô Khải mười bốn tuổi tàn sát bạn cùng lớp, bị người ta đ/á/nh trả lại, lại là kẻ nào đã che giấu sự thật, để Tô Đường của tôi phải phẫu thuật c/ứu sống nó?

“Loại á/c q/uỷ bẩm sinh như nó tại sao lại có thể nhởn nhơ sống trên cõi đời này? Bởi vì, nó có một người bố tốt, một đại luật sư! Vị thành niên, bệ/nh t/âm th/ần, trầm cảm, mỗi một cái mác đều là kim bài miễn tử của nó!”

Khóe mắt tôi đỏ hoe nhưng không hề rơi một giọt nước mắt nào:

“Tô Đường của tôi, anh ấy vô tội biết nhường nào! Anh ấy là một bác sĩ lương y như từ mẫu, là một người ngay cả khi nhìn thấy mèo hoang cũng đ/au lòng.

“Đêm giao thừa năm đó, A Đường rõ ràng đã hứa với tôi, làm xong ca phẫu thuật sẽ về cùng tôi ăn sủi cảo, thế mà anh ấy lại phải bỏ mạng ngay trên bàn mổ.

“Anh ấy chưa từng làm một việc x/ấu nào, sai lầm duy nhất của anh ấy, chính là c/ứu sống con á/c q/uỷ đó!

“A Đường đã c/ứu mạng nó! Việc đầu tiên nó làm khi tỉnh lại, là cầm con d/ao nhọn đ/âm xuyên qua cổ họng A Đường!”

Tôi nở nụ cười thê lương:

“Vốn dĩ, tôi đã chấp nhận số phận rồi.

“Cho dù lòng đ/au như c/ắt, tôi cũng đành cam chịu số phận.

“Nhưng Ngô Khải lại dám gửi những bức thư như vậy cho tôi, làm sao tôi không h/ận cho được! Sao tôi có thể phụ lòng nó chứ?

“Tôi chuyển đến đây, lên kế hoạch suốt một năm trời, cuối cùng... cũng gi*t được nó.”

Tôi nhìn Ngô Trác: “Ông có biết không? Lúc tôi chủ động tiếp cận nó, nó lại tưởng tôi muốn quyến rũ bố nó.”

“Hóa ra á/c q/uỷ trong lòng cũng có người mà nó trân quý.”

Trong mắt Ngô Trác ánh lên một tia đ/au đớn: “Là lỗi của tôi, tất cả đều là lỗi của tôi.”

Tôi không định dừng lại, tôi phải nói cho ông ta biết Ngô Khải đã ch*t như thế nào: “Nó ch/ửi tôi là con đĩ đê tiện nhưng khi tôi đích thân nói cho nó biết, tôi chính là Lâm Vi thì nó lại sợ hãi, á/c q/uỷ cũng biết sợ sao.”

“Tôi cũng trói nó lại thế này này rồi cắm phập con d/ao nhọn vào cổ nó. Chẳng phải nó bảo, vô cùng nhung nhớ khoảnh khắc ngày hôm đó sao? Vậy thì tôi sẽ cho nó tự mình trải nghiệm xem khoảnh khắc ấy rốt cuộc đẹp đẽ đến nhường nào.”

Cảnh sát Lưu nghe xong nét mặt trở nên phức tạp: “Lâm Vi, bọn họ có tội, pháp luật sẽ trừng trị bọn họ.”

“Pháp luật trừng trị sao?” Tôi cười đến mức trào nước mắt: “Pháp luật xưa nay chỉ bảo vệ kẻ mạnh, anh xem đi, những người lương thiện đều ch*t hết cả rồi.”

Anh ta vẫn muốn khuyên can tôi: “Lâm Vi, cô thả ông ta ra đi, tôi sẽ giao nộp bằng chứng cho thẩm phán, để kết tội ông ta. Ông ta mang danh luật sư, biết luật mà vẫn phạm luật, bao che cho tội phạm, nhất định sẽ phải chịu sự trừng ph/ạt thích đáng.”

Tôi lắc đầu: “Cảnh sát Lưu à, người tốt tuy có kết cục tốt nhưng kẻ x/ấu chưa chắc đã bị trừng ph/ạt, bọn họ sẽ nghĩ đủ mọi cách để lách luật trốn tội.”

“Vì vậy” Trong mắt tôi lóe lên một tia tàn đ/ộc: “Chỉ có thể để chính tay tôi kết liễu!”

Cảnh sát Lưu đoán được tôi định làm gì: “Không! Lâm Vi! Đừng làm chuyện dại dột!”

Con d/ao trong tay tôi đã cắm phập vào ng/ực Ngô Trác, ánh mắt ông ta vô h/ồn, mang theo một tia đ/au đớn: “Xin... lỗi...”

Một tiếng sú/ng vang lên, tôi cũng được giải thoát: “A Đường, em đã trả th/ù... cho anh rồi.”

Ngô Trác không ch*t nhưng vì tội bao che tội phạm gi*t người, dung túng cho trẻ vị thành niên phạm tội, tình tiết đặc biệt nghiêm trọng nên bị kết án tù chung thân.

Tôi cũng không ch*t, cảnh sát Lưu lúc đó đã cố tình b/ắn trượt, tôi chỉ bị thương nhẹ ở vai nhưng vì tội cố ý gi*t người, tình tiết á/c liệt nên bị kết án t//ử h/ình.

Trước khi thi hành án.

Tôi được thông báo có thể gặp mặt người nhà lần cuối.

Tôi lắc đầu, trên đời này tôi đã chẳng còn người thân nào nữa.

“Có một cô tên là Trương Hà, muốn gặp cô.”

Là chị Trương phòng bên cạnh.

Tôi im lặng một hồi lâu rồi lắc đầu: “Không gặp.”

Sau khi tôi ch*t, việc hậu sự đều do một tay chị Trương lo liệu.

Chị Trương ngồi thẫn thờ trước m/ộ tôi suốt một ngày trời: “Cảm ơn em, Lâm Vi.”

Cảm ơn vì cái gì cơ chứ?

Thật ra tôi đã biết từ lâu rồi, Tôn Hoa là do chị Trương gi*t.

Đêm đó, quả thật là hắn đã bấm mật khẩu xông vào nhà chị Trương.

Tôi đã nhìn thấy, tôi cũng biết, Tôn Hoa không hề gi*t người.

Nên tối hôm đó, tôi hoàn toàn không hề sợ hãi.

Có một câu Lý Nguyên nói rất đúng, Tôn Hoa tiếp cận chị Trương quả thật là vì tiền.

Hắn ép chị Trương phải đưa tiền cho hắn, hắn muốn trốn đi một thời gian.

Có những người thật kỳ lạ, rõ ràng không gi*t người, vậy mà tại sao lại phải chạy trốn?

Là chột dạ sao? Hay là sợ hãi?

Không, là lòng tham, thứ hắn muốn trước nay chỉ là tiền mà thôi.

Chỉ là hắn đã tìm được một cơ hội ngàn vàng.

Hắn lấy con gái chị Trương ra để u/y hi*p chị, bắt chị ấy gõ cửa nhà tôi, chỉ vì bình thường tôi trông có vẻ không thiếu tiền.

Trong lúc giằng co, chị Trương đã phản đò/n gi*t ch*t hắn.

Dấu tay đẫm m/áu trên cửa là của Tôn Hoa để lại, tiếng gõ cửa mọi người nghe thấy cũng là của Tôn Hoa.

Chỉ là hắn gõ cửa vì muốn cầu c/ứu.

Mỗi tầng phòng 01 là gần cầu thang nhất, trên đường bỏ chạy hắn gõ cửa, hy vọng có người mở cửa c/ứu mình.

Đáng tiếc, chẳng có một ai.

Có những người dành cả thanh xuân, chỉ để đổi lấy một chân lý.

Có những người lầm lũi đ/ộc hành trong màn đêm tăm tối, lê bước đi mãi, đi mãi.

Cũng may trên đời vẫn có những vì tinh tú soi đường dẫn lối.

Thế nên dẫu cho có phải băng qua rừng chông gai cũng chẳng uổng phí chuyến đi này.

Tôi biết, Ngô Trác và Ngô Khải rồi sẽ có ngày phải trả giá cho những tội á/c của mình.

Nhưng tôi đợi không nổi nữa rồi.

Tôi đã chọn sai cách.

Nếu có kiếp sau, tôi hy vọng mình có thể dùng đúng cách để bảo vệ sinh mệnh.

Chứ không phải dùng sự tàn sát và cái ch*t để bảo vệ công lý.

HẾT.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
5 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
6 Múa Triệu Hồn Chương 13
8 Hạ Cổ Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm