Sếp Phân Hóa Thành Enigma

Chương 6

21/03/2025 14:34

Giờ nghỉ trưa, nhân lúc cả văn phòng đang nghỉ ngơi, tôi lén vào nhà vệ sinh thay băng vết thương trên tuyến thể. May nhờ cổ áo sơ mi và vest che khuất, lại c/ắt miếng băng gạc nhỏ nên vẫn chưa ai phát hiện.

Đứng trước gương, tôi nới lỏng cà vạt, cởi vài cúc áo rồi l/ột nhẹ lớp băng dính.

"Trợ lý Thẩm?"

Giọng nói vang lên sau lưng khiến tay tôi r/un r/ẩy. Thời Gia Huân bước vội tới, kéo phăng cổ áo tôi, phơi bày vết cắn đỏ ửng trên tuyến thể.

"Sao thế này?" Giọng anh trầm đục.

Ch*t ti/ệt, đáng lẽ anh ấy phải ngủ tới khi chuông báo thức reo ầm ĩ chứ! Tôi nhoẻn miệng cười gượng: "Thời tổng không nghỉ trưa ạ?"

"Vừa tỉnh." Mặt anh thoáng nét ngượng ngùng, "Vết thương này...có phải từ lần ở sân bay tôi cắn không?"

Tôi lắc đầu lia lịa: "Không phải!" Vừa nói xong đã hối h/ận, vị trí này khó lòng ngụy biện.

"Đang yêu à?" Thời Gia Huân bỗng thở dài, "Chắc Omega đó có sở thích rất đặc biệt."

Ánh mắt anh dừng ở cổ áo phanh hở của tôi, nơi vết hicky chưa tan hẳn vẫn còn in trên xươ/ng quai xanh. Tôi vội kéo cổ áo lên: "Không, tôi đâu rảnh để yêu đương."

Lẽ ra nên để anh hiểu nhầm tôi có người yêu, nhưng không hiểu sao tôi lại phủ nhận: "Chỉ... là ngoài ý muốn thôi.″

Mặt Thời Gia Huân tươi tỉnh lên hẳn: "Trợ lý làm việc vất vả quá rồi."

Tôi gượng cười ha hả - lời sếp phán thì làm gì dám rớt.

"Nhưng cũng phải lo lắng cho bản thân." Anh quay sang bồn rửa, tháo dụng cụ ngăn cắn và rửa mặt, thấy tôi vặn người khó nhọc bôi th/uốc liền tiến lại cầm lấy tăm bông: "Để tôi giúp."

Dung dịch sát trùng sủi bọt, vết thương xót lên khi tăm bông lướt qua. Tôi co rúm lại.

"Tôi cố gắng làm nhẹ." Thời Gia Huân khẽ thổi phù phù vào tổn thương khiến chỗ đó càng bỏng rát hơn, khu vực tuyến thể là nơi nh.ạy cả.m bậc nhất. Hơi thở Enigma phả vào khiến tôi siết ch/ặt bồn rửa, hơi thở gấp gáp.

Sau khi bị đá/nh dấu tạm thời ở mức độ sâu với một Enigma, tôi lại có phản ứng mạnh mẽ đến vậy chỉ vì anh ta tiến lại gần sao?!

Tôi lập tức quay người, cố giữ bình tĩnh: "Được rồi, phần còn lại để tôi tự làm."

Thời Gia Huân dường như hơi ngạc nhiên trước phản ứng thái quá của tôi, nhưng rất nhanh, ánh mắt anh ta liếc sang chỗ khác rồi cầm lấy dụng cụ chặn cắn trên bồn rửa, lặng lẽ đeo lại.

"Xin lỗi, tôi vẫn chưa quen với việc mình đã phân hóa thành Enigma."

Sau khi Thời Gia Huân rời đi, tôi nhìn lại mình trong gương, lúc này mới nhận ra tại sao anh ta lại né tránh ánh mắt.

Từ vành tai đến tận cổ tôi, cả một vùng đỏ bừng.

Trước mắt tôi tối sầm lại.

Phải giữ khoảng cách!

Từ giờ nhất định phải giữ khoảng cách với Thời tổng!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hy Xuân

Chương 7
Nhớ thuở ta được đón về phủ, chính tay ta đã cứu mạng Thái tử khi ngài còn mê muội. Phụ thân, mẫu thân đau lòng thay cho tiểu thư giả, không đành lòng để nàng gả cho kẻ ngây dại, liền kéo tay ta, khẩn cầu Hoàng hậu: 'Tiểu nữ có ơn cứu mạng Thái tử, hai người chính là lương duyên trời định'. Hoàng hậu lòng hiểu rõ, Thái tử trọng thương mất trí, e rằng khắp kinh thành chẳng tiểu thư khuê các nào nguyện ý gả cho một Thái tử hữu danh vô thực. Người liền gật đầu: 'Ngôi vị Thái tử phi này, nên để Hi Xuân đảm đương'. Tiểu thư giả trong lòng thầm đắc ý. Một năm sau, Thái tử hồi phục tâm trí, ngôi vị vững vàng. Để đoạt lại vị trí Thái tử phi, ả vu oan ta hại ả sảy thai, lại còn khơi ra thân phận sơn tặc năm xưa của ta. Cả kinh thành bàn tán xôn xao, kẻ kẻ đều nói ta không xứng làm Thái tử phi. Thái tử nắm lấy tay ta, cất lời: 'Hi Xuân, trẫm cảm kích ơn cứu mạng của nàng, song đứa trẻ của Hi Lan là vô tội. Chỉ cần nàng nhường lại ngôi vị Thái tử phi, bất cứ thứ gì nàng muốn, trẫm đều sẽ thỏa mãn'. Ta nhìn Thái tử, điềm nhiên đáp: 'Vậy xin Điện hạ ban cho thần thiếp một tờ hòa ly'.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6