1
Lục Hằng gác máy quay lại.
Tôi đang mặc lại chiếc váy vừa bị ném dưới đất.
Anh ta liếc nhìn tôi: “Muốn đi à?”
Tôi gật đầu: “Thời gian còn sớm, em về ngủ.”
Tôi sống ngay tầng dưới nhà anh ta. Mấy năm nay công việc bận rộn, áp lực lớn khiến tôi bị mất ngủ nghiêm trọng, bên cạnh có người là không tài nào chợp mắt được. Xong chuyện đường ai nấy về là việc hết sức bình thường.
Lục Hằng không nhận ra điều gì bất ổn, gật đầu, thuận tay cầm lấy bật lửa bên cạnh. Khi phà ra ngụm khói đầu tiên, anh ta mới lên tiếng: “Giang Lê, chúng ta dừng lại ở đây đi.
“Hạ Đường tỏ tình với tôi rồi, cô ấy thích tôi 3 năm rồi, tôi muốn nghiêm túc thử với cô ấy.”
Mồ hôi trên người vẫn chưa tan hết, động tác của tôi khựng lại, bình tĩnh đến đ/áng s/ợ.
“3 năm?”
“Em cũng thấy ngạc nhiên đúng không?”
Lục Hằng nở nụ cười dịu dàng.
“Cô ấy nói cô ấy là fan của tôi, vì tôi nên mới dấn thân vào giới này. Có thể đi đến vị trí này nhanh như vậy, cô ấy đã chịu không ít khổ cực.”
Anh ta bật đèn ngủ, ánh mắt tối tăm không rõ cảm xúc rơi trên người tôi.
“Em là quản lý của tôi, cũng là đối tác tốt nhất của tôi, tôi không hy vọng vì chuyện này mà làm qu/an h/ệ giữa chúng ta trở nên căng thẳng.”
Tôi đồng ý một cách sảng khoái: “Được, em biết rồi.”
Lục Hằng thở phào nhẹ nhõm: “Đêm nay coi như để lại cho em chút kỷ niệm, sau này chúng ta là đồng nghiệp bình thường.”
Tôi dứt khoát xách chiếc túi dưới đất lên.
“Không còn sớm nữa, em đi trước đây. Đúng rồi, đã nhiều năm em chưa nghỉ phép năm rồi. Dạo này anh không có lịch trình, em muốn nghỉ phép một chuyến.”
Lục Hằng nhìn tôi, gật đầu: “Được.”
Lúc đi qua phòng khách, tôi nhìn thấy chiếc cúp đặt trên tủ huyền quan.
Hôm nay là lễ trao giải Kim Ảnh, Lục Hằng ở tuổi 28 đã đoạt được ngôi vị ảnh đế. Sau khi tiệc ăn mừng kết thúc, tôi đưa anh ta về nhà.
Chúng tôi không kiềm chế được tình cảm, chiếc cúp bị vứt bừa một góc, ngay cả phòng ngủ cũng không kịp vào.
Tôi thở dài, mở cửa, rồi không ngoảnh đầu lại mà lao ra ngoài.
Thật ra anh ta không biết, ngay từ lúc cảm thấy anh ta và Hạ Đường có gì đó không ổn, tôi đã muốn đ/á anh ta rồi.
Vừa nãy thôi, tôi còn từ chối lời mời của “bé cưng” nhà mình.
Tôi gọi điện cho Lâm Tri Dã.
Giọn cậu ấy đầy ngái ngủ, nghe có vẻ hơi mơ màng: “Chị ơi, sao muộn thế này còn gọi cho em?”
“Bớt nói nhảm đi, mau đến cho chị sờ cơ bụng giải khuây nào.”
2
Khi tôi tắm xong đi ra, Lâm Tri Dã đã cởi áo, ngồi trên sofa đợi tôi.
Người này... Ngoại hình thì khỏi phải bàn, lại còn chăm tập gym.
Tám múi cơ bụng xếp hàng ngay ngắn, hệt như những “nam bồ t/át” mà tôi vẫn thường xem trên mạng.
Tôi lập tức nhào tới, để đôi tay hưởng thụ cảm giác trước đã.
“Chị ơi, gấp gáp thế sao?”
Lâm Tri Dã thở dốc, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang ngày càng đi xuống của tôi.
“Hôm nay cũng chỉ có quy trình này thôi ạ?”
Vài lần gần đây tôi gọi Lâm Tri Dã đến, nhưng đều chỉ sờ sờ cơ bụng, chậc lưỡi đầy tiếc nuối rồi cho cậu ấy về.
Lần nào Lâm Tri Dã cũng nhịn đến đỏ cả mắt, trước khi đi đều phải “chôm” một chiếc váy ngủ ren trong tủ quần áo của tôi.
Nhưng hôm nay... Lục Hằng nói rồi, tôi và anh ta không phải là bạn trai bạn gái.
“Em lấy hết sạch váy ngủ của chị rồi đấy,” Tôi thuận theo đường nét cơ bắp trên n.g.ự.c cậu ấy, trượt dần xuống dưới, “Hôm nay đừng về nữa.”
Lâm Tri Dã khựng lại, d.ụ.c vọng trong mắt càng thêm đậm đặc.
“Đây là chính miệng chị nói đấy nhé.”
Cơ thể trẻ trung, cơ bắp săn chắc. Cái đầu cứ như chú cún con cọ tới cọ lui trên người tôi, lại còn mang lại giá trị cảm xúc đầy đủ.
Tôi không kìm được mà cảm thán, đây mới là cuộc sống của con người chứ.
Giây tiếp theo, động tác của Lâm Tri Dã dừng lại.
Cậu ấy mân mê vết đỏ trên xươ/ng quai xanh của tôi, giọng nói không rõ tâm trạng.
“Chị ăn rồi mà vẫn còn muốn ăn thêm nữa sao?”
3
... Là dấu vết Lục Hằng để lại. Tôi có chút chột dạ nhưng không nhiều.
“Thì chẳng phải là... chưa được ăn món ngon sao.”
Tôi không nói dối, dù sao Lục Hằng cũng có tuổi rồi, bình thường còn hay phải đi tiếp khách, số lần đến phòng gym ít dần.
Anh ta duy trì vóc dáng hoàn toàn dựa vào việc nhịn ăn. Ba phút là xong xuôi, có khác gì chưa ăn đâu?
Giọng Lâm Tri Dã trầm xuống, dùng tay giữ lấy tôi: “Em sẽ khiến chị trở nên kén ăn.”
Sự lỗ mãng của tôi đã đổi lại sự “tấn công” kịch liệt của Lâm Tri Dã.
Cơ thể thật trẻ trung, cứng rắn như kim cương vậy.
Điện thoại đột nhiên reo vang. Là Lục Hằng gọi.
Tôi đang định tắt máy thì đã bị Lâm Tri Dã cầm lấy, trượt nút nghe rồi áp vào tai tôi.
“Anh... a!”
Lâm Tri Dã cố tình gây chuyện.
Giọng Lục Hằng khựng lại: “Em đang làm gì thế?”
“Em đang... tập máy đi bộ.”
“Muộn thế này còn tập máy đi bộ?”
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi để ngăn không cho ti/ếng r/ên rỉ thoát ra: “Không có việc gì thì em cúp máy đây.”
Tôi chưa bao giờ dùng giọng điệu này nói chuyện với Lục Hằng, nhưng tình huống này quá đặc th/ù.
Lục Hằng cũng hơi ngớ người, anh ta phản ứng một lúc mới lên tiếng: “Em mở cửa trước đi.”