Đương nhiên tiền quỹ lớp không phải do Giang Dự An lấy tr/ộm.
Trong cốt truyện gốc, mọi bằng chứng đều sẽ chĩa mũi dùi về phía cậu ấy.
Nhưng tôi nhanh hơn hệ thống.
Đêm qua trước khi ngủ, tôi đã liệt kê ra vài điểm vu oan kinh điển trong nguyên tác.
Tiền quỹ lớp, học bổng, dữ liệu phòng thí nghiệm, chìa khóa hội học sinh.
Định kiến của tác giả truyện ngược đối với học sinh nghèo cực kỳ ổn định.
Chỉ cần nam chính không có tiền, chắc chắn sẽ bị vu khống ăn tr/ộm. Chiêu trò này còn phổ biến hơn cả món trứng xào cà chua trong căng tin.
Vì vậy, trước khi vào lớp sáng nay, tôi đã bảo ba tên Chu Hưởng đi kiểm tra camera.
Tuy toán bọn họ kém, nhưng chạy việc thì rất nhanh.
Mười phút sau, ba người thở hổ/n h/ển xông vào văn phòng.
Chu Hưởng giơ điện thoại lên: "Thầy ơi, kiểm tra được rồi ạ! Là Trần Giản ở lớp bên cạnh lấy!"
Lý Chu bổ sung: "Cậu ta không phải ăn tr/ộm, cậu ta lấy giúp ủy viên đời sống đi đổi tiền lẻ, nhưng quên nói thôi ạ."
Triệu Vô Dạng chốt lại: "Cho nên đây chỉ là một sự hiểu lầm."
Tôi gật đầu.
"Tốt lắm, ba vị phản diện đã hoàn thành nhánh nhiệm vụ chính nghĩa đầu tiên."
Chu Hưởng gãi đầu.
"Trì thiếu gia, bị cậu nói như vậy, tự nhiên tôi thấy mình cao thượng gh/ê."
Lý Chu mắt sáng rực: "Làm việc tốt kí/ch th/ích hơn b/ắt n/ạt người khác nhiều."
Triệu Vô Dạng trầm tư: "Vì không cần lo bị nam chính trả th/ù sau này."
Tôi: "…"
Rất thực tế. Nhưng cũng coi như là tiến bộ.
Giang Dự An đứng ở cửa văn phòng, lặng lẽ nhìn chúng tôi.
Trên mặt cậu không có nhiều biểu cảm. Chỉ là ánh mắt không còn lạnh lẽo như ngày hôm qua.
Giáo viên chủ nhiệm xin lỗi cậu.
Cậu ấy nói: "Không sao ạ."
Giọng rất khẽ. Giống như đã quen với việc nuốt hết mọi ấm ức vào lòng.
Tôi nghe mà thấy khó chịu.
Sau khi bước ra khỏi văn phòng, tôi không nhịn được mà gọi cậu ấy lại: "Giang Dự An."
Cậu ấy quay đầu lại.
Tôi nói: "Cậu có thể nói là có sao."
Cậu ấy ngẩn người: "Gì cơ?"
"Bị hiểu lầm thì đương nhiên là có sao rồi. Cậu có thể tức gi/ận, có thể yêu cầu giải thích, có thể yêu c/ầu x/in lỗi, không cần lúc nào cũng nói không sao đâu."
Giang Dự An nhìn tôi. Đáy mắt cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.
Không phải sự yếu đuối. Mà là những cảm xúc bị đ/è nén bấy lâu nay, cuối cùng cũng để lộ ra một tia sáng.
Hệ thống trong đầu tôi đột ngột lên tiếng: [Chỉ số chữa lành tăng một.]
Tôi sững sờ.
"Chỉ số gì?"
Hệ thống như lỡ lời, lập tức giả ch*t.
Tôi nheo mắt.
Hệ thống phản diện truyện ngược. Nhưng lại có chỉ số chữa lành? Thú vị thật.
Tôi chợt nhận ra, hệ thống này có lẽ không phải muốn tôi ngược nam chính. Có lẽ nó chỉ là bị ép phải đi làm.
Tôi hỏi: "Hệ thống, có phải ngươi cũng muốn tan làm không?"
Hệ thống im lặng. Một hồi lâu, nó lí nhí: [Xin ký chủ đừng đoán mò trạng thái tâm lý của hệ thống.]
Tôi hiểu rồi. Đúng là muốn tan làm thật.
Tôi bật cười.
Giang Dự An nhìn tôi" "Cậu cười cái gì?"
Tôi nói: "Không có gì. Chỉ là đột nhiên cảm thấy, thế giới này vẫn còn c/ứu được."