“Cậu Kiều.” Dì giúp việc chạy đến báo với tôi, “Cậu Yến lại đạp đổ đồ ăn chúng tôi mang tới rồi.”
Tôi đã quá quen với cảnh này.
Chuyện tương tự luôn xảy ra rất nhiều lần trong một ngày.
“Hôm nay anh ta có ăn uống gì không?” Tôi hỏi.
“Không. Chẳng uống lấy một giọt nước.”
Tôi gật đầu tỏ ý đã rõ.
Đặt chiếc cuốc trong tay xuống, tôi về phòng rửa tay rồi mới đi đến phòng ngủ của Yến Ngật Phong.
Từ khi bị m/ù, anh chưa từng bước chân ra khỏi cửa phòng.
“Nổi gi/ận cái gì thế?” Bước vào đã thấy cơm canh vương vãi khắp sàn, tôi ngồi xổm xuống, vừa nhặt lên vừa hỏi.
“Cút đi.” Yến Ngật Phong ngồi trên ghế cạnh cửa sổ, quay lưng về phía tôi.
“Tôi sẽ cút ngay, nhưng trước hết anh có thể ăn chút gì không?”
Yến Ngật Phong cười khẩy: “Dù sao cũng chẳng ch*t được. Các người luôn có cách khiến tôi không ch*t. Vậy cần gì phải ngày ngày giả nhân giả nghĩa mang cơm tới.”
Anh nói không sai, dù anh không ăn, bác sĩ của nhà họ Yến vẫn sẽ truyền dịch dinh dưỡng cho anh.
Yến Ngật Phong không dễ ch*t như vậy đâu.