Buôn Quỷ

Chương 10

31/08/2025 10:55

Hoàng Kiều Kiều co rúm trong góc, người run như cầy sấy, hoàn toàn không dám bước lên phía trước.

Lý Diễm chưa kịp cầm cự được một phút, đã bị kéo xuống.

Tôi nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống đất ở dưới lầu.

Tôi bước đến bên cửa sổ, nhìn thấy Lý Diễm nằm trong vũng m/áu với tư thế kỳ quái, đôi mắt trợn trừng kinh hãi gần như lồi ra khỏi hốc mắt.

Hoàng Kiều Kiều tận mắt chứng kiến cảnh Lý Diễm ch*t thảm, đã sợ đến mức đái ra quần từ lúc nào.

Giờ phút này cô ta cuối cùng cũng tin vào lời tôi nói.

Cô ta liếc nhìn mấy đạo sĩ vẫn đang bị m/a mê hoặc quay cuồ/ng, mặt mày tái mét bò về phía tôi.

"Tô Yên! Tôi biết mình sai rồi, tôi không nên tùy tiện lấy đồ trên quầy hàng của cô, xin cô hãy c/ứu tôi!"

Hoàng Kiều Kiều ôm ch/ặt chân tôi, nước mắt nước mũi nhễ nhại khắp khuôn mặt.

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, không mảy may động lòng.

"Bao nhiêu tiền tôi cũng trả, trước đây tôi chê cô là đồ nghèo rớt mồng tơi, đều là vì tôi gh/en tị thôi!"

"Tôi gh/en vì cô học giỏi hơn tôi, lại còn xinh đẹp hơn tôi..."

"Tôi còn gh/en tị vì con trai trong trường đều thích cô!"

"Tôi thật sự biết lỗi rồi, không nên b/ắt n/ạt cô, cô c/ứu tôi đi, tôi thật sự không muốn ch*t..."

"Từ nay về sau tôi sẽ không như thế nữa, tôi sẽ làm người tốt..."

Hoàng Kiều Kiều khóc lóc thảm thiết.

Tôi nhíu mày thở dài.

Dù Hoàng Kiều Kiều đáng gh/ét, nhưng xét cho cùng vẫn là mạng sống.

Tôi để ý thấy hai ngọn lửa trên vai cô ta đã bị m/a q/uỷ thổi tắt.

Vô số khuôn mặt xám xịt hiện lên xung quanh, hằm hè nhìn chằm chằm vào ngọn lửa cuối cùng ở ấn đường.

"Nếu thật lòng chuộc tội, tôi sẽ chỉ cô cách. Từ giờ phút này, cô phải xin lỗi và bồi thường cho tất cả những người từng bị cô b/ắt n/ạt."

"Và đúng 12 giờ đêm nay, chuẩn bị lễ vật gấp mười lần đặt ở ngã tư để đền bù cho những oan h/ồn."

Hoàng Kiều Kiều nghe xong gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:

"Tôi đồng ý, chỉ cần được sống, tôi làm gì cũng được!"

Giọng tôi chuyển sang nghiêm nghị:

"Nhưng điều kiện là cô không được mang th/ù oán trên người. Bằng không, tôi cũng không thể c/ứu được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm