Lỗ Hổng Đoạt Mạng Trên Tường

Chương 10

24/03/2026 13:28

Tại Đại học A, tôi dùng trăm phương ngàn kế để xin được vào ở chung phòng ký túc xá với Cao Bảo Nghi và Trương Y, chính thức trở thành bạn cùng phòng của bọn chúng.

Sự xuất hiện của Trần Na Na chỉ là một biến số tình cờ. Nhưng cô ta vốn là loại người kiêu ngạo, n/ão tàn, hám danh hám lợi nên tôi cũng chẳng e ngại.

Đến bước này, kế hoạch của tôi và Tôn Thịnh mới thật sự bắt đầu bước vào giai đoạn thực thi cốt lõi.

Tôn Thịnh không hề lừa dối cô giáo cấp ba, cậu ấy thật sự đã đi làm thêm và công việc chính là giao đồ ăn.

Lợi dụng sự thuận tiện này, cậu ấy mới có thể mượn tay tôi để tống thức ăn vào mồm Cao Bảo Nghi.

Ngay từ những ngày đầu vạch ra kế hoạch trả th/ù, Tôn Thịnh đã nói rằng cậu ấy biết “pháp thuật”.

Lúc đó tôi chẳng thèm tin: “Toàn là m/ê t/ín d/ị đo/an, cậu định lừa trẻ con à?”

Mặt cậu ấy sa sầm lại, không hề có nửa điểm bông đùa: “Không lừa cậu đâu, là thật đấy.”

Trong bản kế hoạch phục th/ù do Tôn Thịnh khởi xướng, mắt xích quan trọng nhất chính là việc cậu ấy sẽ “hạ cổ” Cao Bảo Nghi.

Chỉ cần ả ta liên tục ăn phải những phần cơm đã bị động tay động chân, sớm muộn gì ả cũng sẽ tự lộ đuôi cáo.

“Cậu phải thật bình tĩnh. Mục đích của chúng ta là đưa kẻ thủ á/c ra ánh sáng của pháp luật, đến lúc đó ắt sẽ có người trừng trị bọn chúng.”

Tôi lo lắng nhìn cậu ấy.

“Cậu cứ yên tâm đi, tôi biết chừng mực mà.”

Tôn Thịnh cho tôi xem cổ trùng. Những con trùng nhỏ xíu, màu đỏ au, đang lúc nhúc vặn vẹo trong một chiếc hũ nhỏ. Tôi nhìn mà buồn nôn đến trào cả nước chua.

“Quê gốc của tôi ở Vân Nam, đây là bảo bối gia truyền đấy. Tôi nuôi nấng chúng, đợi đến khi chúng tàn sát lẫn nhau. Đến lúc chỉ còn lại duy nhất một con sống sót, đó chính là Cổ Vương đã được luyện thành.”

Cậu ấy bảo, loại cổ đ/ộc này có thể khiến đối phương tự động khai ra những lời thật lòng giấu kín tận đáy lòng, mà không gây ra thêm bất kỳ sát thương vật lý nào.

“Thần kỳ đến vậy sao?” Tôi vẫn b/án tín b/án nghi.

Tôn Thịnh đóng nắp chiếc hũ nhỏ lại, nhìn tôi rồi nhạt giọng hỏi:

“Cậu có cách nào tốt hơn không? Nếu có, chúng ta có thể làm theo cách của cậu.”

Tôi lắp bắp lắc đầu.

Tôn Thịnh mỉm cười: “Thế thì cứ yên tâm to gan mà làm theo lời tôi.”

Những chuyện xảy ra sau đó suôn sẻ đến mức khó tin.

Trần Na Na bị đuổi cổ khỏi trường, Trương Y thì thu vòi lại làm rùa rụt cổ.

Tôi và Tôn Thịnh đều cảm thán vận may của chúng tôi quá tốt: “Chắc chắn là vo/ng linh của các chị đang phù hộ cho chúng ta.”

Và ngay lúc này, dưới chân bức tường rào phía sau trường.

Tôi mở đoạn video quay cảnh Cao Bảo Nghi ra, đưa cho Tôn Thịnh xem.

“Ừm, không tồi.” Cậu cau mày, nhìn chằm chằm vào dáng vẻ x/ấu xí thảm hại của Cao Bảo Nghi trong video: “Có vẻ bình thường ả ta ăn cũng tợn đấy.”

Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời: “Để cống nạp đồ ăn thức uống cho ả, tôi đã phải vắt kiệt không ít tiền học bổng đâu.”

“Mọi chuyện sắp kết thúc rồi.” Tôn Thịnh trả lại điện thoại cho tôi.

Bước tiếp theo cần thực hiện cũng là bước cuối cùng: Thu thập lời khai.

Chúng tôi phải moi bằng được lời thú tội từ chính miệng Cao Bảo Nghi, ép ả thừa nhận việc b/ạo l/ực học đường và rắp tâm mưu hại Lục Uyển cùng Tôn Tiểu Viên.

“Dựa vào đám cổ trùng của cậu, liệu có thật sự làm được không?” Tôi hỏi Tôn Thịnh.

Mi mắt Tôn Thịnh khép hờ, hàng mi dài che khuất đi ánh nhìn.

Khóe môi cậu cong lên một nét cười: “Dựa vào th/ù h/ận của chúng ta, nhất định sẽ làm được.”

Tôi và Tôn Thịnh quyết định sẽ hành động càng sớm càng tốt.

Thời gian được ấn định vào ngày thứ sáu. Tối thứ sáu hàng tuần, Trương Y đều đi chơi, đa phần đều qua đêm bên ngoài.

Chính vì vậy khoảng thời gian này là thời cơ hành động hoàn hảo nhất của tôi.

Thế nhưng khi tôi và Tôn Thịnh đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, lại phát hiện ra thứ sáu tuần này Trương Y bất ngờ phá lệ không ra khỏi cửa.

Cô ta cứ nằm lì trên giường, tấm rèm che nắng dày cộp kéo kín bưng, hoàn toàn không thấy được cô ta đang làm gì bên trong.

Đêm đã về khuya, Cao Bảo Nghi lại bắt đầu gào đói trong phòng.

Tôi và Tôn Thịnh bàn bạc qua WeChat một hồi, cuối cùng vẫn quyết định tiến hành theo kế hoạch gốc.

“Em vừa hay có gọi món chân gà phô mai, chị có ăn không?” Tôi mỉm cười với Cao Bảo Nghi.

Cao Bảo Nghi gật đầu lia lịa, cái lưỡi cứ thè ra thè vào, trông vô cùng đ/áng s/ợ.

Khóe mắt tôi liếc thấy Trương Y lại một lần nữa hé rèm che nắng, nấp sau tấm rèm dùng ánh mắt cảnh giác chằm chằm dõi theo tôi.

Nói thật, trong lòng tôi có chút hoảng.

Nhưng ngoài mặt, tôi vẫn cố làm ra vẻ bình thản, ngồi cắm mặt vào điện thoại đợi đồ ăn giao tới.

“Chân Chân, có phải mày đang yêu đương rồi không?”

Trương Y đột nhiên cất tiếng.

Dự cảm chẳng lành dội thẳng vào tâm trí. Tôi còn chưa kịp hé răng đáp lời, Cao Bảo Nghi đã nhe răng cười hềnh hệch:

“Ai thèm để mắt đến cái ngữ nó cơ chứ! Vừa quê mùa vừa ốm đói, ng/ực không có mông cũng không!”

Trương Y tụt xuống khỏi giường, đứng sát cạnh Cao Bảo Nghi, hai mắt vẫn dán ch/ặt lên người tôi.

Biểu cảm của cô ta vô cùng bất thường.

Đúng vào thời khắc sinh tử này, điện thoại của tôi đổ chuông.

“Đồ ăn đến rồi. Đại tỷ, chúng ta cùng ra lấy nhé.” Tôi nói với Cao Bảo Nghi.

Nếu ả ta không chịu đi, toàn bộ kế hoạch của tôi và Tôn Thịnh coi như xôi hỏng bỏng không.

May mắn thay, ả vẫn đáp ứng vô cùng dứt khoát.

Tôi và Cao Bảo Nghi kẻ trước người sau bước ra khỏi phòng. Tôi dẫn ả đến trước lỗ hổng trên tường.

Tình cờ liếc mắt về phía sau, tôi bắt gặp một cái bóng lén lút rình mò bám theo chúng tôi.

Là Trương Y.

Xem ra, cô ta đã đ/á/nh hơi được điều gì đó.

Tôi tức khắc trở nên căng thẳng. Kế hoạch hôm nay của tôi và Tôn Thịnh chỉ nhắm vào một mình Cao Bảo Nghi, cốt ép ả ta phải phun ra sự thật.

Nếu Trương Y nhảy ra phá đám, không biết mọi chuyện sẽ bung bét đến mức nào.

Lòng tôi nóng như lửa đ/ốt, muốn gửi tin nhắn báo cho Tôn Thịnh biết tình hình. Nhưng nhìn lướt qua thời gian trên điện thoại, có vẻ đã không còn kịp nữa rồi.

“Chân Tiểu Chân? Có Chân Tiểu Chân không?”

Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía bên kia bức tường rào.

“Có!” Cao Bảo Nghi vội vã chen lên phía trước, thò cánh tay hộ pháp của ả qua lỗ hổng.

Ngay giây phút đó, tôi bất ngờ hét lớn: “Đàn chị Trương Y, chị trốn ở đó làm gì thế?”

Nghe tiếng tôi gào lên, Trương Y cuống cuồ/ng hoảng lo/ạn cũng chẳng buồn che giấu bản thân nữa.

Dưới ánh đèn lờ mờ, cô ta đứng co ro trong góc tối, miệng lắp bắp, điệu bộ vô cùng lúng túng.

Cao Bảo Nghi cũng rút tay lại, quay đầu nhìn Trương Y:

“Mày ra đây làm gì?”

Tôi liếc mắt qua lỗ thủng. Xuyên qua lỗ hổng có thể nhìn thấy khung cảnh đường phố bên ngoài.

Tôn Thịnh đã nép sang một bên.

Trương Y bước về phía trước vài bước: “Bảo Nghi... không, đại tỷ, chị đừng ăn đồ ăn của Lý Chân Chân nữa!”

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, căng thẳng tột độ.

“Trương Y, tao đã nói với mày bao nhiêu lần rồi, mày bớt gh/en t/uông vớ vẩn đi.” Biểu cảm của Cao Bảo Nghi dần trở nên gầm gừ hung tợn, ả quay phắt lại nhìn chằm chằm vào lỗ hổng: “Ơ? Đứa giao hàng đâu rồi, sao lại biến mất rồi?”

Ả ta bắt đầu vò đầu bứt tai, dáng vẻ trông vô cùng vật vã: “Tao đói! Trương Y, tất cả là tại mày, đều tại mày hết!”

Một cảnh tượng k/inh h/oàng tột độ đã xảy ra.

Cao Bảo Nghi lao vào chồm lên người Trương Y, những ngón tay to bự chảng cắm phập vào khuôn mặt của cô ta.

“Á....”

Trương Y thét lên một tiếng thảm thiết, âm thanh như muốn x/é toạc cả màn đêm.

Tôi chỉ biết trân trân đứng nhìn Cao Bảo Nghi gần như x/é x/á/c Trương Y thành từng mảnh, hai chân như đổ chì, đóng đinh tại chỗ không sao nhúc nhích nổi.

Chẳng mấy chốc, Trương Y đã không còn cử động nữa.

Biến cố bất ngờ này ập đến quá nhanh, quá t/àn b/ạo, hoàn toàn đ/ập nát kế hoạch của tôi!

Ngay lúc tôi đang ch/áy ruột ch/áy gan, Cao Bảo Nghi dưới ánh đèn chầm chậm xoay người hướng về phía tôi.

Trên mặt, trên tay và cả trước ng/ực áo của ả đầm đìa m/áu tươi của Trương Y. Hai tròng mắt ả lộn nhào về hai hướng khác nhau, nhe ra một hàm răng nhọn hoắt như nanh thú.

“Chân Chân... Tao đói... Tao đói... Đồ ăn đâu?”

Tôi sợ đến mức toàn thân cứng đờ. Đúng lúc đó, trên đỉnh đầu chợt truyền đến một giọng nói:

“Lý Chân Chân!”

Là Tôn Thịnh!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
5 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
6 Múa Triệu Hồn Chương 13
8 Hạ Cổ Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm