Sáng sớm hôm sau, tiếng chiêng trống quen thuộc lại vang lên khắp làng. Mẹ thả tôi ra khỏi tầng hầm.
Bà cười tươi rói, nói: "Tiểu Thuần quả nhiên là đứa con gái có phúc, m/áu trong miệng nó chảy ra còn nhiều hơn cả Đại Nữu!"
Toàn thân tôi cứng đờ, đi/ên cuồ/ng chạy về phía nhà trưởng thôn.
Trước cửa nhà ông ta bày hai cái x/ác. Một là người phụ nữ ân ái với Dương Vân Đồ đêm qua, người đã bị x/é rá/ch miệng. Người còn lại chính là chị gái tôi.
Chị gái nằm trên đất, cơ thể đã cứng đờ. Trong miệng chị quả nhiên chảy ra rất nhiều m/áu.
Đúng như giấc mơ của tôi, m/áu chảy dài như một con suối nhỏ.
Mọi người đều lần lượt chúc mừng trưởng thôn.
Mẹ tôi là người phấn khích nhất trong đám đông, bà gào lên: "Con gái tôi mới là đứa có phúc thực sự, nó chảy nhiều m/áu hơn cả con Đại Nữu lúc trước."
Trưởng thôn đắc ý nói: "Mọi người đều thấy rồi đấy, người có phúc đã vượng khí cho tôi, tôi làm trưởng thôn này ít nhất cũng phải thêm một trăm năm nữa!"
Trên mặt mọi người đều lộ vẻ phục tùng.
Ngay cả chồng của Đại Nữu, kẻ vốn hay khiêu khích trưởng thôn nhất, cũng ngoan ngoãn vỗ tay tán thưởng.
Mẹ tôi cũng nịnh nọt trưởng thôn, rồi vươn tay đòi sính lễ.
Bà nói: "Trưởng thôn, ông đã nói rồi, nếu con gái tôi chảy đủ nhiều m/áu, ông sẽ trả lại gấp đôi sính lễ cho tôi."
Nụ cười trên mặt trưởng thôn vụt tắt: "Tôi còn chưa tìm bà tính sổ, bà đã dám vác mặt đến đòi sính lễ à?!"
Ông ta bỗng nhiên hất chiếc áo khoác đang đắp trên người chị tôi ra.
Cái bụng của chị tôi lộ ra ngoài.
Thân hình chị g/ầy gò g/ầy guộc, nhưng ngặt nỗi cái bụng lại trơn nhẵn, nhô cao lên.
Cái này, là mang th/ai rồi.
Mẹ tôi ngã ngồi phịch xuống đất, bà gi/ận dữ ch/ửi bới ầm ĩ: "Trời đất ơi, cái con đĩ nhỏ này, sao nó lại mang th/ai được cơ chứ?!"
Trong phút chốc, những người xung quanh đua nhau kh/inh bỉ nhìn mẹ tôi.
Bọn họ đều bảo mẹ tôi không biết dạy con, tuy miệng của chị tôi là nhỏ nhất làng, nhưng cái bụng thì lại là cái to nhất làng.
Ở trong cái làng này, con gái thất tiết trước khi cưới đã là chuyện cực kỳ nh/ục nh/ã rồi.
Bây giờ, chị tôi lại trực tiếp mang th/ai khi chưa cưới, càng thêm phần bôi tro trát trấu vào mặt.
Mẹ tôi không còn vẻ hớn hở như lúc trước nữa, bà giống như một con chuột chù chạy qua đường vậy, khom lưng cúi đầu, xám xịt đi về nhà mình.
Trong đám đông, mọi người đều thi nhau đ/á vào x/ác chị gái tôi.
Nhưng mắt tôi chỉ nhìn chằm chằm vào trưởng thôn.
Lúc này, trên khóe miệng ông ta nở một nụ cười. Đó là nụ cười của kẻ đắc thắng.
Chị tôi vốn nhút nhát, lại nề nếp. Chị tuyệt đối không thể nào mang th/ai.
Vậy thì, cái bụng kia làm sao mà to lên được?
Tôi chợt nhớ đến giấc mơ tối qua.
Trong mơ, trưởng thôn mổ lưng chị tôi ra, nhét một quả bóng tròn chứa đầy nước vào trong. Tim tôi đ/au nhói như bị kim châm, đ/au đến mức không thở nổi.
Tối qua, đó là giấc mơ, nhưng chắc chắn là chuyện đã thực sự xảy ra.
Chắc chắn là sau khi chị tôi ch*t, chị đã đem nỗi thống khổ mà mình phải gánh chịu, dùng hình thức giấc mơ để cho tôi nhìn thấy.
Chị tôi đã chịu biết bao cay đắng.
Tôi cũng đã hiểu ra lý do trưởng thôn hànhz hạz chị.
Ngôi làng của chúng tôi nằm sâu trong núi. Dân làng dựa vào núi mà sống, ngoài nhà trưởng thôn ra, gần như không ai từng ra khỏi làng.
Vì thế, dân làng ng/u muội, như những con bò con cừu bị bịt mắt, rất dễ bị dẫn dắt.
Trưởng thôn hànhz hạz chị tôi, khiến chị chảy m/áu miệng, chính là để thiết lập uy quyền với dân làng.
Khi đã có uy quyền, ai nấy đều phải cúi đầu phục tùng ông ta.
Trưởng thôn bảo hướng đông, cả làng không ai dám đi hướng tây.
Nhưng uy quyền của trưởng thôn lại đến từ những người vợ ông ta cưới.
Đêm tân hôn, vợ chảy càng nhiều m/áu, khí vận của ông ta càng tốt, dân làng càng nể phục.
Khi Đại Nữu ch*t, miệng cô ấy chảy rất nhiều m/áu.
Thời gian gần đây, chồng Đại Nữu luôn khiêu khích trưởng thôn, âm mưu cư/ớp lấy chiếc ghế quyền lực.
Trưởng thôn đang rất cần lập uy.
Mà mấy năm nay, miệng chị gái tôi là nhỏ nhất làng, ai cũng thấy rõ. Vì thế, ông ta luôn đợi chị đủ tuổi.
Ngày chị tôi đủ tuổi, để ra vẻ giàu có, ông ta đã đưa cho mẹ tôi sính lễ rất hậu hĩnh. Nhưng số sính lễ đó là một gia tài không nhỏ, trưởng thôn không hề muốn mất thật.
Thế là, ông ta xúi giục con trai Dương Vân Đồ dụ dỗ chị tôi, hẹn gặp ở đầu làng.
Tất cả chỉ để đóng đinh cái danh "con điếm" cho chị tôi, từ đó danh chính ngôn thuận đòi lại sính lễ.
Giờ đây, chị tôi đã ch*t vì mất m/áu.
Trưởng thôn vừa thu phục được lòng dân, vừa lấy lại được số gia súc đã đưa đi, lại còn dùng cái cớ chị tôi mang th/ai để khiến mẹ tôi tâm phục khẩu phục.
Ông ta, thật sự là đã tính toán được một nước cờ vô cùng thâm đ/ộc và hoàn hảo!