Hành lang tối om.
Tôi và Dương Liễu chạy hết tốc lực về phía trước.
Ký túc xá của chúng tôi ở tầng hai. Xuống đến tầng một là có thể thoát ra ngoài.
Lúc đó, muốn báo cảnh sát hay tìm bảo vệ trong trường đều được.
Con đường xuống lầu đáng lẽ chỉ vài bước, thế mà chúng tôi chạy mãi vẫn chẳng thấy cầu thang đâu.
“Trần Gia, cậu có thấy chỗ nào không ổn không?”
Dương Liễu đột nhiên dừng bước, nhíu mày nhìn hành lang trước mặt.
“Ừ, cầu thang... cầu thang đâu rồi?”
Tôi đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy một dãy hành lang thẳng tắp, những phòng ký túc san sát nhau, nhìn mãi chẳng thấy điểm cuối.
Rõ ràng đã chạy rất lâu rồi, nhưng dường như chúng tôi vẫn loanh quanh ở hành lang tầng hai.
“Mà ký túc xá này yên tĩnh đến lạ.”
Dương Liễu nhìn những căn phòng bên cạnh, nhíu mày nói.
Hành lang vắng lặng, không một tiếng động.
Dù lúc nãy chúng tôi đã gây ồn ào khá lớn, cả tầng vẫn im phăng phắc, như chẳng có ai ở đây.
Tôi lấy điện thoại ra xem, vừa nãy còn đầy sóng giờ đã mất sạch!
Cốc! Cốc! Cốc!
Tôi thử gõ cửa phòng ký túc bên cạnh.
Nhưng ngón tay chạm vào cửa mà chẳng phát ra âm thanh.
Ngay khoảnh khắc sau, căn phòng trước mắt bỗng oằn oại như bị bóp méo, rồi dần trở lại bình thường.
Như thể tay tôi vừa xuyên qua một lớp sương m/ù.
Ký túc xá là giả!
Hành lang cũng là giả!
Chúng tôi đã lạc vào nơi nào rồi!
“M/a đảo tường!”
Dương Liễu nhìn cảnh tượng q/uỷ dị trước mắt, sắc mặt biến đổi.
“Hừ hừ, đã nói là tụi mày không thoát được đâu mà.”
"Đều phải ch*t! Tất cả tụi mày đều phải ch*t!"
Phía sau lưng vang lên giọng nói của Phùng Thanh Thanh và bác quản lý ký túc xá.
Trong dãy hành lang dài thăm thẳm, thân thể dung hợp của Phùng Thanh Thanh và bác quản lý ký túc xá từng bước tiến lại gần chúng tôi.