Khi bà ngoại qu/a đ/ời đã để lại cho tôi ba chậu cây cảnh và bảo tôi tận tâm chăm sóc.

Hôm call video trò chuyện với bạn trai, anh ấy đã nhìn thấy chậu cây cảnh phía sau tôi, sắc mặt lập tức tái xanh.

“Em mau vứt ba chậu trầu bà vàng kia đi, em chưa nghe một cây trầu bà vàng có bảy m/a bao giờ à?”

Tôi quay đầu nhìn trầu bà vàng: “Ai còn tin cái này nữa, đây là bà ngoại em để lại, đã chăm rất lâu rồi.”

“Trong ba chậu cây cảnh này của em có nuôi ba lệ q/uỷ đấy.”

-----

Tô Dương và tôi đều có mắt âm dương bẩm sinh.

Khi mới quen biết cũng là nhờ có cùng đặc tính chung này, điều đó khiến tôi kích động đến rơi nước mắt.

Không giống như tôi, anh ấy là hậu duệ của thiên sư, q/uỷ quái âm thầm đi qua cạnh anh ấy, anh ấy cũng có thể thản nhiên coi như không nhìn thấy.

Còn tôi vẫn là người sẽ dựng đứng lông tơ, thẩm đọc giá trị quan cốt lõi của chủ nghĩa xã hội.

Sau này, có một tối tôi bị lệ q/uỷ theo đuôi về nhà, tôi sợ tới mức nhảy tót vào lòng Tô Dương.

Anh ấy hơi sững người, ôm lấy tôi: “Đừng sợ, để anh xử lý.”

Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự an tâm.

Có thể nói trước khi gặp được anh ấy, mỗi ngày tôi đều trải qua trong nơm nớp lo sợ.

Sau khi ở bên nhau, anh ấy đã tặng tôi một sợi vòng cổ trừ tà, từ đó trở đi, tôi cũng không còn nhìn thấy những thứ kỳ quái kia nữa.

Cuối cùng tôi cũng có thể sinh sống giống như người bình thường.

Nhưng ngày tháng tốt đẹp chẳng thể kéo dài, bà ngoại đi họp chợ ngã đ/ập đầu, mặc dù đã đưa đi cấp c/ứu nhưng ý thức của bà đã bắt đầu mơ hồ.

Buổi tối hàng ngày bà đều ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào tủ quần áo, nói có một người phụ nữ mặc đồ đỏ trốn ở bên trong.

Tôi sắp sụp đổ rồi đó.

Bà ngoại trước kia là bà đồng trong thôn, rất có tiếng tăm ở trong thôn, cũng có thể nhìn thấy một vài thứ.

Mặc dù tôi không nhìn được người phụ nữ mặc đồ đỏ mà bà nói, nhưng tôi mơ hồ cảm nhận được từ trong ánh mắt của bà, rằng có lẽ bà thật sự đã nhìn thấy điều gì đó.

Tôi bảo Tô Dương tới nhà trừ tà giúp, anh ấy vừa vào nhà đã nhíu ch/ặt đầu mày: “Trong nhà em có gì đó không đúng lắm.”

Bà ngoại nhìn thấy anh ấy, bỗng dưng đ/ứt hơi khản tiếng hét toáng lên, giơ ngón tay nhăn nheo chỉ vào anh ấy: “Ra ngoài! Không cho vào nhà tôi! Ra ngoài!!!”

Tô Dương lùi ra ngoài, sắc mặt nghiêm túc nhìn tôi: “Bà ngoại em đã bị á/c linh ám theo, em buộc phải chuyển ra ngoài, nếu không người bị ám tiếp theo sẽ chính là em!”

“Em chuyển ra ngoài thì bà ngoại em phải làm sao?”

Mặc dù tôi được bà ngoại nhặt ở trong ruộng ngô, bà luôn quát bảo tôi, đối xử với tôi cũng rất lạnh nhạt, nhưng ít nhất bà cũng là người nuôi lớn tôi bao năm qua.

Tô Dương hít sâu một hơi, hai tay giữ lấy vai tôi, nghiêm túc nhìn thẳng vào tôi: “Em còn không hiểu sao? Bà ấy đã không còn là bà ngoại của em nữa.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Chồng Đang Ngủ Say

Chương 15
Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện ra mình chỉ là một vai phụ, đến cả tên cũng không có trong một cuốn tiểu thuyết PO. Và độc giả gọi tôi bằng một cái tên vô cùng trìu mến: người chồng đang ngủ say. Cấp trên của tôi luôn lấy cớ đến nhà tôi ăn chực, nhưng thực chất là đang nhòm ngó vợ tôi. Còn tôi thì… lúc nào cũng không tài nào chống lại được cơn buồn ngủ, cứ thế mà thiếp đi. Ngày tôi thức tỉnh, ba chúng tôi đang ngồi ăn chung một bàn. Dưới gầm bàn, mắt cá chân tôi bỗng bị ai đó khẽ khẽ cọ vào. Tôi giật bắn cả người. Cái này cái này cái này — Tôi liếc nhìn hai người đàn ông trên bàn vẫn thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra, trong chốc lát lại không phân biệt nổi rốt cuộc là ai. Nhưng dựa theo thiết lập biến thái của cấp trên trong cuốn sách này, tôi đoán chắc chắn là hắn. Tôi chậm rãi nhai miếng thịt bò trong miệng, cúi đầu ngoan ngoãn xúc cơm, trông vừa nhút nhát vừa tầm thường. Trong lòng lại lén lút có chút vui mừng. Hê hê, hắn cọ nhầm người rồi! Thế cũng tốt. Cọ tôi thì được, đừng có mà cọ vợ tôi. Hừm Cấp trên thèm khát vợ tôi. Mỗi lần hắn đến nhà, ba người chúng tôi lại ngủ chung một giường, còn tôi thì với “tầm nhìn hạn hẹp” của mình, luôn đi ngủ sớm. Không bao lâu sau, động tĩnh trên giường ngày càng rõ rệt. Tôi gắng gượng điều khiển bộ não sắp bị cưỡng chế tắt máy của mình, u ơ mở miệng nói: “Cái đó… tôi vẫn chưa ngủ đâu.”
Đam Mỹ
Xuyên Sách
196
Đứa trẻ già Chương 15