Bố Đã Gặp Ba Như Thế Đấy

Chương 17

23/09/2025 18:17

Trong ký túc xá, tôi bôi th/uốc trị thương cho Tô Tầm, lòng đ/au như c/ắt. Nhưng hắn lại chả kêu đ/au gì mà quay ra nắm tay tôi an ủi: “Anh không sao, vẫn chưa nghiêm trọng bằng bệ/nh trĩ của em đâu.”

Tôi đang chìm trong u sầu, nghe hắn nói thế liền bật cười, đẩy nhẹ vai hắn: “Bị đ/á/nh rồi còn đùa cợt được à.”

Tô Tầm khẽ cười, ánh mắt chân thành nhìn tôi: “May mà Lâm Dạ của anh không bị thương.”

Tôi gi/ật mình. Một luồng cay đắng trào dâng trong tim, mũi nghẹn lại: “Tô Tầm, lần sau đừng xông lên bảo vệ em nữa. Nếu có đ/á/nh nhau thì cả hai cùng chịu, cấm anh một mình nhận hết.”

Tô Tầm xoa đầu tôi: “Em thương anh, nên anh thấy không đ/au nữa rồi.”

Tôi chúi đầu vào ng/ực hắn, lặng lẽ khóc. Tô Tầm vừa vuốt tóc tôi vừa thì thầm bên tai: “Nếu thực sự thương anh, thì cho anh kiểm tra vết trĩ của em đã lành chưa đi.”

Tôi ngẩng phắt mặt, má đỏ bừng đ/ấm nhẹ vào vai hắn.

Kể từ khi yêu nhau, Tô Tầm liên tục đòi kiểm tra 'thành quả' bệ/nh trĩ của tôi. Dù là người yêu nhưng tôi vẫn thấy cực kỳ x/ấu hổ. Lạ thay, hồi chưa yêu hắn bôi th/uốc cho tôi còn bình thường, giờ thành đôi tôi lại ngượng chín mặt.

Đòi hỏi không được, Tô Tầm thường nửa đêm lẻn lên giường định cởi quần tôi, lần nào cũng bị tôi đỏ mặt đuổi về. Sao hắn vẫn chưa chịu từ bỏ ý định này nhỉ?

Chuyện Trần Cấn gây sự với tôi trên sân thể dục nhanh chóng lan khắp trường. Trên bảng tâm tình, ai nấy đều vỗ tay hả hê khi nghe tin cậu ta bị đ/á/nh.

Giáo viên chủ nhiệm an ủi tôi: “Nếu không có qu/an h/ệ, Trần Cấn đã bị đuổi học từ lâu rồi, em đừng áp lực.”

Chỉ tiếc màn surprise sinh nhật tôi chuẩn bị kỹ lưỡng cho Tô Tầm bị phá hỏng. Thấy tôi buồn, hắn liền ôm tôi vào lòng, tay kia luồn vào quần tôi thì thầm: “Nếu cảm thấy có lỗi, thì tối nay chúng ta ra ngoài trọ đi.”

Tôi đ/ập tay hắn, trợn mắt: “Không được! Chúng ta còn là sinh viên!”

Tô Tầm rúc đầu vào vai tôi nũng nịu: “Nhịn hoài hư người mất... Anh mà hư rồi, sau này em muốn cũng chẳng có…”

Mặt tôi đỏ lựng, không biết đáp lại thế nào. Nhịn thật sự có hại sao? Mỗi lần thấy Tô Tầm kìm nén, lòng tôi lại quặn lại. Khi cảm xúc dâng cao, hắn thường đi tắm nước lạnh.

Nhưng Tô Tầm luôn giúp tôi trước. Tôi ngập ngừng đề nghị: “Hay là... em dùng tay giúp anh?”

Đôi mắt Tô Tầm bỗng sáng rực: “Được!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ở Bên “Bạch Nguyệt Quang” Của Bạn Trai Cũ

Chương 23
Sau khi nhận ra mình là gay, tôi ôm cuốn sổ tiết kiệm lên thành phố để yêu đương. Cuối cùng tôi tìm được một người đẹp như tiên, tên là Bùi Hoán. Mặt mũi đẹp, kỹ năng tốt, nhà lại có tiền. Chỉ là cái miệng quá độc địa, nói vài câu là khiến tim tôi đau thắt. Hơn nữa, tôi còn phát hiện ra hắn coi tôi như thế thân. Thôi bỏ đi, không trúng rồi, không thể yêu đương với loại người lưu manh như vậy. Tôi quay đầu thu dọn đồ đạc, bắt xe buýt về thẳng quê nhà. Sau đó, mẹ tôi nhượng bộ, đồng ý tìm đàn ông cho tôi đi xem mắt. Tôi vừa gật đầu: “Được…” Bùi Hoán lập tức kéo chặt tay tôi, mắt đỏ ngầu đến đáng sợ: “Được cái gì? Không được! Em không được ở bên người khác!” Tôi lẩm bẩm: “Nhưng anh ấy đâu phải người khác, là anh em thân thiết của anh mà.”
355
3 Ngọc Sống Chương 15
9 Kỳ Nguyện Chương 17
10 Tiên Sò Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm