Giáo sư Trần đang nói chuyện hăng say.

“Mọi người đều biết rắn không có chức năng nhai, chúng chỉ dùng để cố định thức ăn, sau đó luân phiên chuyển động hàm trái, phải để nuốt thức ăn vào bụng”.

"Rắn có thể gặm người thành xươ/ng như động vật thế này thật đúng là ảo tưởng. Anh bạn trẻ, anh cũng đến thành phố Q/uỷ để tìm rắn ăn thịt người sao? Tại sao anh có thể tin được những lời đồn thổi quá đáng như vậy? Anh có học đại học không?"

Giáo sư Trần kéo tay Tóc Vàng, Tóc Vàng ngơ ngác ngẩng đầu lên, cười quái dị trước ống kính.

Giáo sư Trần sửng sốt.

"Này, anh bạn trẻ, miệng anh to thật đấy."

Tóc Vàng cười toe toét, càng ngày càng cười lớn, dần dần, da hai bên miệng dường như không nhịn được mà tách ra làm hai.

"Ah"

Anh trai quay phim sợ hãi hét lên, Tóc Vàng vẫn cười, đưa tay nắm lấy cánh tay của giáo sư Trần.

Giáo sư Trần hoàn toàn ch*t lặng.

“Di chứng của phẫu thuật thẩm mỹ? Mau đưa anh ta đi bác sĩ đi?”

“Anh bạn trẻ, sao miệng lại có thể to như vậy? Thật khó nhìn, thân thể là của cha mẹ…”

Giáo sư Trần vẫn đang nói không ngừng, mắt thấy Tóc Vàng há cái miệng đầy m/áu, chuẩn bị cắn về phía giáo sư Trần, đúng lúc này, tôi bước tới nhét một đồng xu Ngũ Đế vào miệng hắn.

Tóc Vàng gầm lên một tiếng, một làn khói đen lớn thoát ra từ miệng hắn, sau đó thân hình hắn thẳng tắp ngã về phía sau.

Giáo sư Trần nhảy lùi lại.

"Kiều Mặc Vũ, Trời ơi, cô cho anh ta ăn cái gì vậy?”

Tôi không còn kiên nhẫn trừng mắt nhìn ông ây.

"Anh ta không phải là con người."

Âm h/ồn mới sống lại, ý thức chưa mạnh, chạy khắp nơi như rắn không đầu. Nhưng răng của Tóc Vàng có dính m/áu, không biết Đồng Uy và những ngươi ở lều trại đã xảy ra chuyện gì. Nếu dính vào m/áu, trong tương lai chắc chắn sẽ còn làm tổn thương người khác.

"Anh ta không phải người, chẳng lẽ là động vật? Cô đả thương người còn, còn ch/ửi người ta?”

Giáo sư Trần càng tức gi/ận hơn, vẻ mặt nghiêm nghị, bắt đầu đi/ên cuồ/ng giảng đạo, tôi bước tới cởi quần của Tóc Vàng.

Trên bãi cát, hai khúc xươ/ng trắng lộ ra, tỏa ra mùi hôi thối thoang thoảng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm