Chu Trạch Phong không nói gì.
Chỉ có nhịp thở bỗng trở nên nặng hơn.
Lục Triệu tưởng mình đã dọa cậu.
Không ngờ.
Giây tiếp theo.
Chu Trạch Phong giữ lấy vai hắn.
Ép hắn quay đầu lại.
Rồi hôn thật mạnh.
Thật lâu sau.
Hai người mới tách ra.
Lục Triệu còn đang thở gấp.
Định trêu cậu vài câu.
Chu Trạch Phong đã ghé sát.
Khẽ hỏi:
"Anh định dọa em à?"
"Thế..."
"Em có bị dọa không?"
Chu Trạch Phong cười.
"Anh biết không?"
"Lúc ở rạp."
"Có người cứ nhìn anh."
Lục Triệu ngơ ngác.
"Ý em là sao?"
"Có lẽ người ta muốn làm quen anh."
"Có thể anh không nhận ra."
"Nhưng em khó chịu."
Cậu khẽ tựa trán vào vai hắn.
Nhỏ giọng.
"Em còn mong..."
"Anh quản em nhiều hơn."
"Bao giờ mới chịu nh/ốt em thật đây?"
Lục Triệu bật cười.
"Anh chỉ nói vậy thôi."
"Sao có thể thật sự nh/ốt em?"
Chu Trạch Phong nhìn hắn.
Ánh mắt tối đi.
"Anh chỉ nói."
"Lần nào cũng chỉ nói."
"Nhưng em..."
"Thật sự từng nghĩ như vậy."
"Nếu có thể."
"Em cũng chỉ muốn anh thuộc về mình."
"Không phải đi làm."
"Không phải ra ngoài."
"Nếu được..."
"Em còn muốn giấu anh ở nhà."
Lục Triệu lập tức ngắt lời.
"Đủ rồi."
"Quá đáng rồi."
"Một sinh viên như em."
"Lấy đâu ra nhà để nh/ốt anh?"
Chu Trạch Phong nửa đùa nửa thật.
"Mẹ em để lại cho em một căn."
"Ngoại ô."
"Anh chỉ nói chơi."
"Nhưng em..."
"Thật sự sẽ làm."
Lục Triệu nhìn cậu.
Lần đầu tiên cảm thấy.
Người trước mặt.
Có lẽ còn đi/ên hơn cả mình.
...
Đúng lúc ấy.
Điện thoại Chu Trạch Phong reo lên.
Là tin nhắn trong nhóm lớp.
Lớp trưởng thông báo.
Nửa tiếng nữa.
Chủ nhiệm sẽ họp gấp.
"Sao thế?"
"Em phải về trường."
"Có họp."
Lúc này.
Lục Triệu mới chợt nhớ.
Chu Trạch Phong vẫn chỉ là một sinh viên đại học.
Ở cạnh nhau quá lâu.
Khiến hắn quên mất.
Hai người vốn thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Vậy mà giờ đây.
Lại bị vô số sợi dây vô hình buộc ch/ặt.
Không cách nào tách rời.
Chu Trạch Phong lưu luyến ôm lấy hắn.
Dụi đầu lên vai hắn.
Dính người đến mức không nỡ buông.
"Tối nay."
"Em qua tìm anh được không?"
Lục Triệu nghĩ một chút.
"Chín giờ nhé."
"Bảy rưỡi anh có tiết."
"Không ở nhà."
"Anh vẫn dạy ở trường đại học à?"
"Ừ."
"Anh dạy."
"Ở Đại học Y trong thành phố."
Hắn mỉm cười.
"Còn nhiều chuyện về anh."
"Em chưa biết lắm."
...
Hai người chia tay ở một ga tàu điện.
Lục Triệu đứng trong toa.
Chu Trạch Phong đứng ngoài cửa.
Liên tục vẫy tay.
Rõ ràng tối còn gặp.
Thế mà làm như chia tay sinh ly tử biệt.
Mấy hành khách bên cạnh đều bật cười.
Lục Triệu x/ấu hổ.
Đành quay mặt đi.
Ngay trước khi cửa tàu đóng.
Chu Trạch Phong bỗng lao vào toa.
Nhanh như chớp.
Hôn nhẹ lên má Lục Triệu.
"Chờ em."
"Phải nhớ em đấy."
Nói xong.
Lại lập tức nhảy xuống.
Tiếng cảnh báo đóng cửa vang lên.
Lục Triệu còn chưa hoàn h/ồn.
Cửa tàu đã khép lại.
Qua ô kính.
Chu Trạch Phong vẫn cười rất tươi.
Vừa đi theo đoàn tàu.
Vừa vẫy tay.
Cuối cùng còn giơ hai tay lên đầu.
Ghép thành một trái tim thật lớn.
Đến khi đoàn tàu lao vào đường hầm.
Không còn nhìn thấy bóng cậu nữa.
Lục Triệu mới chậm rãi đưa tay chạm lên má mình.
Nóng hổi.
Như vừa cầm một củ khoai lang mới nướng.
...
Hai nữ sinh trung học đứng gần cửa toa.
Chứng kiến toàn bộ.
Nhỏ giọng nhưng đầy phấn khích:
"Trời ơi..."
"Ngọt quá."
"Chắc chắn không chỉ là bạn đâu."
"Nếu không thì tớ ch/ặt đầu."
Lục Triệu nghe thấy.
Bất giác bật cười.
Khẽ đáp:
"Không cần ch/ặt đầu."
"Cậu ấy là bạn trai tôi."
...
Hoàn toàn không biết mình vừa được "chính thức công nhận".
Chu Trạch Phong ôm đầy oán khí trở về trường.
Đến lớp họp.
Điều khiến cậu khó chịu hơn.
Là chủ nhiệm còn đến muộn năm phút.
Sau vài câu xã giao.
Thầy đẩy gọng kính.
Hắng giọng.
"Chiều nay."
"Tôi nhận được một đơn nặc danh."
"Nói rằng..."
"Có sinh viên."
"Ở ký túc xá."
"Có hành vi không phù hợp."
"Ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc học của người khác."
Thầy không nêu tên.
Chỉ nói một hồi từ nội quy ký túc.
Đến ý thức tập thể.
Thậm chí còn vòng sang cả kiến thức phòng chống HIV.
Cuối cùng kết luận:
"Tôi biết các em đều còn trẻ."
"Nhưng vẫn phải chú ý ảnh hưởng."
"Chuyện này."
"Giải quyết trong lớp là được."
Thật ra.
Những người biết chuyện.
Đều hiểu thầy đang ám chỉ Lý Trí.
Tan họp.
Bốn người cùng phòng bị giữ lại.
Chủ nhiệm nhắc nhở thêm vài câu rồi rời đi.
Vừa đi khỏi.
Lý Trí lập tức đ/á mạnh vào ghế Chu Trạch Phong.
Nghiến răng hỏi:
"Có phải mày tố giác không?"
Chu Trạch Phong đứng bật dậy.
"C/on m/ẹ mày."
"Mày nói linh tinh gì thế?"
Lý Trí cười lạnh.
"Ngoài mày còn ai?"
"Mày gh/ét đồng tính."
"Từng cãi nhau với Đoàn Khải."
"Lại còn từng nửa đêm bỏ ra ngoài."
Nghe vậy.
Ngay cả Chu Trạch Phong cũng thấy.
Nếu không phải mình.
Thì đúng là khó giải thích.
Đúng lúc ấy.
Đoàn Khải lên tiếng hòa giải:
"Bọn tao không rảnh đi tố."
"Đừng đổ cho người khác."
"Có yêu đương thì cũng vừa phải thôi."
"Chuyện không lớn."
"Sau này chú ý là được."
Người bạn học giỏi ngồi im từ đầu đến cuối.
Lúc này mới mở miệng:
"Là tao."
"Đáng lẽ người chuyển phòng phải là tao."
"Mày không cần dính vào."
Chu Trạch Phong bỗng cười.
"Thật ra."
"Tao vốn định chuyển ra ngoài từ lâu rồi."
"Chúng mày không hiểu đâu."