Pheromone Mùi Trà Xanh

Chương 4

16/02/2026 09:10

“Bà nhỏ tiếng chút, chuyện này vẻ vang lắm sao?”

Tôi gật đầu lia lịa, rất tán thành với ba.

“Đúng vậy, tôi nhân lúc anh ta mất ý thức, lén lút cùng nhau… rồi có th/ai, chẳng vẻ vang gì.”

Cả căn nhà lập tức chìm trong im lặng.

Lặng lẽ như đêm nay ở Z thị.

Mẹ tôi vốn nhiều lời, vậy mà im thin thít, chỉ loay hoay nấu cả bàn món tôi thích.

Đợi tôi ăn ngấu nghiến xong, bà đ/ập bàn một cái.

“Không vẻ vang thì sao chứ!”

“Con cưng của mẹ mang th/ai rồi, vậy là có bản lĩnh!”

“Sinh ra đi, mẹ sẽ lén nuôi giúp con.”

Tôi nuốt xong miếng cơm cuối, giơ tay phản đối.

“Không cần thiết đâu.”

“Trời cao hoàng đế xa, ta chẳng sợ.”

“Phải nuôi một cách quang minh chính đại.”

Ba mẹ tôi đồng loạt thở phào, lau mồ hôi trên trán.

“Thằng nhóc ch*t ti/ệt, làm chúng ta hết h/ồn.”

“Tưởng bị phát hiện rồi ch/ặt đầu cơ đấy.”

Tôi nghiêm túc nhìn họ, chân thành nói:

“Cũng không hẳn là không có khả năng đâu…”

“…”

“Hay là cứ nuôi lén thì hơn?”

Chúng tôi nhìn nhau, rồi phá lên cười.

Tôi lau nước mắt vì cười quá nhiều.

May mắn thay.

Tuy tôi không có người yêu.

Nhưng tôi vẫn còn có những người yêu thương tôi.

6

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi vẫn quyết định quay về trường cấp ba cũ làm việc.

Một là công việc ổn định, hai ngày nghỉ cuối tuần, còn có cả kỳ nghỉ hè, nghỉ đông.

Hai là khi không có tiết, tôi có thể tranh thủ thời gian rảnh để phát triển nghề tay trái.

Muốn giàu nhờ nghề chính rõ ràng là không thực tế.

Tôi đành rơi lệ làm một “người trẻ đa nghề”.

Thế là tôi lôi cái bàn phím từng bị mài mòn chữ khi viết luận văn, bắt đầu sự nghiệp văn học.

Đó chính là — viết tiểu thuyết!

Nói ra cũng lạ, cái bàn phím khi viết luận văn thì cứng ngắc khó chịu, mà lúc viết tiểu thuyết lại trơn tru mượt mà.

Chỉ trong hai tháng, tôi đã viết hơn hai mươi vạn chữ.

Tất cả ném lên trang văn học “Vịt Quay” theo lịch đăng hằng ngày.

Đặt tên là: Bạn đời định mệnh không thể trở thành bạn đời.

Tôi không tin đ/ộc giả có thể nhịn được mà không nhấp vào xem lý do tại sao.

Thật ra chỉ là tôi lấy trải nghiệm cá nhân rồi gia công lại.

Viết thành một câu chuyện đơn phương chua xót.

Cuối truyện, nhân vật chính nhút nhát, tự ti, mang th/ai nhưng vẫn rời đi, BE.

Dù sao mối tình thầm mến của tôi cũng kết thúc rồi.

Viết xong, tôi chẳng muốn nhìn lại lần thứ hai.

Viết đã đủ đ/au lòng, đọc lại càng chẳng dám.

Tâm trạng tồi tệ không tốt cho người mang th/ai.

Thế nên sau khi đăng tải, tôi mặc kệ luôn.

Dù sao nhuận bút cũng ở đó, chẳng mọc chân mà chạy mất.

Nhờ vào luật bảo vệ nhân quyền Omega của liên bang, dù Omega mang th/ai cũng không bị phân biệt đối xử nơi làm việc.

Cạnh tranh bình đẳng.

Vậy nên, kỳ thi tuyển dụng công chức trường cũ của tôi thuận lợi suôn sẻ.

Chứng chỉ giáo viên à? Hồi đại học tôi rảnh rỗi, liền đi thi cho có.

Lúc đó chẳng nghĩ mình còn học lên cao, thấy ai cũng đi thi bằng, tôi cũng thi theo.

Giờ ngẫm lại, đúng là không uổng.

Tôi đứng trên bục giảng lớp 12, gần như không giữ nổi nụ cười.

Mẹ kiếp, sao lại sắp xếp tôi vào lớp cuối cấp chứ?!

Thế thì kỳ nghỉ hè nghỉ đông của tôi chẳng còn mấy ngày?

Chẳng lẽ từ giờ tôi sẽ bị ch/ôn vùi trong đống bài kiểm tra cần chấm, trở thành một “ông bố giáo viên” đúng nghĩa?

Quá tuyệt vọng.

Đến nỗi chỉ mới đi dạy được hai tháng, tôi đã sinh non.

Không ai hiểu nổi cái cảnh đang giảng bài ngon lành.

Học sinh bàn đầu bỗng nhỏ giọng:

“Thầy ơi, thầy tè dầm rồi…”

Thật sự là sụp đổ.

Xem ra con tôi cũng biết tôi muốn nghỉ hè sớm.

Nên chủ động chui ra, cho tôi hưởng nguyên một trăm tám mươi ngày nghỉ th/ai sản.

Ha ha.

Tôi sinh một bé trai, trông như mèo con.

Ngoại trừ đôi mắt tròn giống tôi, còn lại gương mặt giống Cố Thanh Kiều y hệt.

Đẹp, nhưng không lạnh lùng như anh.

Đáng yêu ch*t đi được.

Ngày nào tôi cũng muốn hôn con đến ngạt thở.

Mẹ tôi thì thèm quá, ôm bé con đi mất.

Tôi rảnh rỗi đến mọc rêu, mới nhớ ra nghề tay trái bị mình bỏ quên.

Mở hậu đài tác giả, bị một đống bình luận và tin nhắn làm hoa cả mắt.

Độc giả hỏi tôi sống ở đâu, họ muốn tìm tôi có việc.

— “Tác giả viết nhầm chữ Hoàn phải không?”

— “Được rồi, phần một tôi xem xong rồi, phần hai đâu? Mau đăng đi.”

— “Tôi không cho phép bạn đời định mệnh không ở bên nhau! Cũng không cho phép truyện kết thúc khi con chưa ra đời!”

— “Mẹ tác giả ơi, đói quá, cho ăn đi!”

Tin nhắn riêng từ biên tập viên, nói tác phẩm đầu tiên của tôi đã nổi đình đám, có nhà đầu tư muốn m/ua bản quyền.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phu Quân Đại Tướng Mê Trò Giả Tử, Thiếp Đành Đưa Chàng Vào Mộ Thật

Chương 7
Kết hôn ba năm, khi nghe tin phu quân chết trận, ta bỗng cười phá lên. Bởi kiếp trước, ta không biết hắn giả chết, đã khóc thương ba ngày đêm, rồi nghiến răng gồng gánh cả phủ tướng quân. Dốc hết tâm huyết phụng dưỡng song thân chồng đến già, nuôi dạy con thơ khôn lớn, đến khi thân tàn ma dại. Thế mà trong giờ phút hấp hối, hắn lại dắt theo người thanh mai trúc mã cùng lũ cháu nội ngoại đầy nhà trở về. Hắn ung dung hưởng thụ mọi thứ ta đánh đổi xương máu giữ gìn, phong cho tình cũ làm chính thất, còn ta thì bị quăng ra đường, cuối cùng chết cóng trong đêm giá lạnh. Lần này tỉnh dậy, ta trở về đúng ngày hắn giả chết. Nhìn thi thể giả của hắn, ta khẽ nhếch mép cười lạnh lùng: "Mau cho người tới mổ bụng khám nghiệm tử thi!"
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0
Du Phi Du Chương 8
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?