Va Phát Cong Luôn

Chương 6

19/03/2025 18:05

Chu Dã đúng là loại người ngang ngược khó ưa, nhưng thật sự là một kẻ tốt, lại còn rất hào hiệp.

Dĩ nhiên đây là đ/á/nh giá của tôi về hắn mười phút trước, còn bây giờ... nếu đ/á/nh lại được hắn, tôi đã đ/è hắn xuống đ/ấm cho sưng mặt rồi.

Tôi ngồi trên ghế trong ký túc xá, nhìn vào diễn đàn trường nơi Chu Dã đang dùng tên thật để "tám" với thiên hạ.

Diễn đàn trường:

【Bố mày đã về!】

Chu Dã chỉ viết đơn giản một câu, nhưng nhờ độ nổi tiếng, bài đăng lập tức có trăm bình luận.

【Vãi lều, Dã ca luyện công à?】

【Dã ca, kể đi, môn phái nào đấy? Còn tuyển đệ tử không?】

【Có chuyện gì? Tân sinh viên bé nhỏ còn sống không?】

Chu Dã nằm trên giường, chân đung đưa, chọn mấy bình luận để trả lời:

【Luyện cái nỗi gì! Mấy đứa kia, mai gặp tao ở sân tập, thiếu một vòng tao đ/ập răng bay mất.】

Cả lũ cười ầm lên.

Sau đó, một ID tên Ta Muốn Lên Trời hỏi:

【Nghe lão Hàn nói, tân sinh viên bị cùi chỏ của mày đ/ập cho bay n/ão? Đù, n/ão nó làm bằng đậu phụ à?】

Chu Dã: 【Đậu phụ cái con khỉ! Đây gọi là Công chúa Hạt Đậu!】

Ngay lập tức, trong nhóm lớp, hàng loạt tin nhắn nhắc đến tôi, gọi tôi là Công chúa Hạt Đậu.

Tôi cúi nhìn điện thoại, cảm giác hoa mắt. Trước mắt hiện ra toàn cảnh xã hội đen tối suốt bốn năm đại học bị gọi bằng biệt danh này. Tôi siết ch/ặt điện thoại, thật sự muốn ám sát Chu Dã!

Nhưng... tôi đ/á/nh lại hắn sao nổi!

Đang tưởng tượng đ/ấm Chu Dã trăm lần trong đầu, hắn đã lặng lẽ đi đến sau lưng tôi, cúi nhìn vào điện thoại.

“Ô, đang xem anh "tám" đấy hả, Công chúa Hạt Đậu?”

Tôi quay đầu tranh cãi, hắn đứng quá gần, mũi tôi chạm vào cằm hắn, đ/au đến chảy nước mắt.

“Tôi không phải... Công chúa Hạt Đậu!”

Mũi đ/au khiến nước mắt giàn giụa, tôi ngẩng lên giải thích, hai giọt lệ lăn xuống.

Chu Dã lập tức đứng phắt dậy, lùi hai bước, tay ôm ng/ực, nhíu mày nhìn tôi.

Một vệt đỏ từ má lan đến tai.

Hắn cử động th/ô b/ạo, vẻ mặt hoảng hốt:

“Đờ mờ, cậu khóc cái gì?”

Nói xong, hắn cúi đầu lẩm bẩm gì đó, hình như là “dụ dỗ ai thế…”.

Tôi định giải thích là mũi bị đ/ập, thì thấy Chu Dã như phát đi/ên, hai bước nhảy lên giường, chui tọt vào chăn.

Tôi ngồi trên ghế, hoàn toàn m/ù tịt.

Chu Dã này... tốt kiểu gì mà... kỳ quặc vậy?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam chính bạch nguyệt quang trở về

Chương 12
Tôi xuyên thành nhân vật phụ ác độc chuyên đi tranh giành trong truyện đoàn sủng. Nhưng bản thân tôi vốn là đứa vô cùng sợ xung đột và gây rắc rối, lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng. Thế là từ đó tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với Thời An, thụ chính được cả nhóm người yêu thương. Tôi học cách an phận thủ thường, họ bảo gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Anh trai mang quà nước ngoài về, nói sẽ dành món hàng giới hạn đó cho Thời An. Tôi gật đầu như đương nhiên: “Vâng ạ.” Bố muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, nói rằng cậu ấy giỏi hơn. Tôi tỏ vẻ thông cảm: “Được ạ.” Thấy tôi biểu hiện khá hơn hẳn, người nhà do dự không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không. Tôi hiểu chuyện từ chối: “Không cần đâu ạ.” ... Các nhu cầu về vật chất lẫn tinh thần, tôi đều không dám đòi hỏi họ nữa. Ai ngờ họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động mang đến đủ loại tài nguyên quý giá. Tôi hoảng sợ lùi lại, bị một người đàn ông cao to đẹp trai ôm chặt trong vòng tay bảo vệ. Đêm khuya, anh khàn giọng thì thầm bên tai tôi: “Cưng à, tối nay dùng tư thế đó nhé?” Tôi không nghĩ ngợi, vô thức định đồng ý: “Ừ… ơ?”
1.19 K
2 Phương Lê Chương 13
12 Đồng Trần Chương 36

Mới cập nhật

Xem thêm