4

Khi linh h/ồn dần thoát ly khỏi thế giới thực, tình cảm của tôi dành cho Thẩm Nguyệt Bạch cũng biến mất.

Tôi của bây giờ mãi không hiểu nổi, chỉ vì thời thơ ấu cô ta cho tôi hai viên kẹo, lau cho tôi hai giọt nước mắt, sao tôi lại có thể c/ầu x/in tình yêu suốt cả đời, còn hại biết bao nhiêu người vô tội chứ?

Không hiểu nổi, cũng chẳng thèm tôn trọng cái nết đó luôn. Phương Hoài trong sách đúng là một thằng ng/u.

Nhưng nếu bọn họ đều muốn Thẩm Nguyệt Bạch, tôi chắp tay nhường lại là được. Kiếp này tôi sẽ không tranh giành nữa. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không b/áo th/ù.

Tôi và Cố Thời Diễn là thiên địch bẩm sinh, là kẻ th/ù không đội trời chung. Cho dù không còn là đối thủ trên tình trường, chúng tôi vẫn là đối thủ cạnh tranh trên thương trường, là những người nắm quyền đầy tranh cãi ở hai đầu nam bắc của thành phố.

Tôi và hắn mãi mãi chán gh/ét lẫn nhau. Đến c//hết mới thôi, không c//hết thì không ngừng.

Thế nên thời điểm xuyên không, tôi chọn vào năm Cố Thời Diễn mười tuổi. Đó là lần đầu tiên hắn gặp Thẩm Nguyệt Bạch.

5

Kế hoạch của tôi rất đơn giản.

Trở thành ánh trăng sáng của Cố Thời Diễn, sau đó ẩn giấu thân phận, đích thân đ/á/nh bại hắn.

Đợi đến khi thế giới của hắn chỉ còn lại ánh trăng sáng, tôi sẽ tiết lộ thân phận thật của mình, khiến hắn suy sụp hoàn toàn về mặt tinh thần.

Tôi phấn khích không thôi, thậm chí có thể hình dung ra cảnh tượng đó.

Nhiều năm sau, Cố Thời Diễn bị tôi chơi cho trắng tay, nghèo khổ khốn cùng đi lang thang trên phố. Nhưng hắn vẫn một lòng một dạ nhớ về chỗ dựa tinh thần của mình, về ánh trăng sáng mà hắn chẳng thể nào quên.

Tôi xuất hiện đúng lúc, để lộ tín vật. Ghé sát vào tai hắn và thì thầm như á/c q/uỷ: "Vừa nãy, anh đang nhớ tôi sao?"

...

Một kế hoạch trả th/ù thật hoàn mỹ.

Kiếp này, tôi nhất định phải khiến hắn cũng sống không bằng c//hết!

6

Mang theo nỗi chấp niệm ấy, tôi đã xuyên không.

Khi xuyên đến đại viện nhà họ Cố, Cố Thời Diễn đang bị các anh trai của hắn ấn đầu xuống để chèn ép, b/ắt n/ạt.

Hệ thống nói trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình ảo tưởng mất n/ão này, pháp luật không hề tồn tại. Thế nên xung quanh chẳng ai báo cảnh sát, trái lại còn có rất nhiều người đứng xem náo nhiệt.

Tôi liếc nhìn tấm biển trăm năm của nhà họ Cố.

Xì.

Hóa ra cái gọi là thanh liêm chính trực cũng chỉ đến thế mà thôi.

"Các người, đã đ/á/nh đủ chưa?"

Trước khi Cố Thời Diễn bị đ/á/nh ch*t, tôi đã thay thế nữ chính xuất hiện.

Nữ chính bị hệ thống dùng chút kế nhỏ ngăn lại ở ngoài con hẻm nhỏ.

Tôi xuyên qua bằng cơ thể của tuổi hai mươi tư. Vì vậy, đứng giữa đám nhóc lớn nhất không quá mười lăm tuổi này, tôi trông khá có uy lực.

Chúng khựng lại động tác cầm thước trên tay, hỏi tôi là ai.

"Chuyện riêng của nhà họ Cố, người ngoài không được can thiệp!"

"Đúng là người có học có khác, b/ắt n/ạt mà cũng nói năng văn nhã thế cơ đấy."

Tôi ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương trên người Cố Thời Diễn, nhưng lại bị hắn bướng bỉnh hất ra: "Đừng chạm vào tôi."

Ui da.

Vẫn cứ thanh cao như mọi khi nhỉ!

Nếu không vì có kế hoạch từ trước, tôi đã muốn cầm thước vỗ vào mông hắn rồi. Đáng tiếc tôi không làm vậy.

Tôi chỉ tùy tiện rút ra một con d/ao nhỏ, để lộ lưỡi d/ao sắc bén. Tôi dùng nó nâng cằm cậu nhóc cầm đầu lên.

"Mặc kệ các người là đại ca hay là cậu trẻ của nó. Từ hôm nay trở đi, Cố Thời Diễn, là người của tôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm