Trong chốc lát, chút tội lỗi trong lòng tôi cũng tan biến sạch sẽ.
May mà từ khi quen anh ta đến nay, tôi vẫn luôn dùng bộ biến âm.
Thế nên Lục Trì Diễn sẽ không nhận ra giọng nói của tôi.
Còn tôi hiện tại cũng chưa có ý định vạch trần mọi chuyện.
Dù sao anh ta cũng là nhân vật phản diện có thể đối đầu với nam chính trong cuốn tiểu thuyết nam tần này.
Công ty của anh ta cũng chính là công ty trong mơ của tôi.
Nếu có thể lấy được giấy chứng nhận thực tập này, dù sau này tôi muốn nằm yên hưởng thụ hay đi tìm việc làm, cũng đều có thể ung dung hơn.
Hơn nữa, anh ta cho tiền thực sự rất hào phóng.
Cứ như vậy, tôi nhanh chóng nhận việc thực tập tại công ty của Lục Trì Diễn.
Thậm chí mức lương trả cho tôi là 1 ngàn một ngày.
Trợ lý nhìn tôi với ánh mắt đầy ngưỡng m/ộ, cứ ngỡ tôi là "con ông cháu cha" được gửi gắm vào.
Thế là anh ta chu đáo sắp xếp tôi vào bộ phận thư ký.
Ngày hôm sau, khi Lục Trì Diễn đến công ty, anh ta liền nhìn thấy tôi đang vào đưa tài liệu.
Anh ta trừng mắt nhìn tôi một lúc lâu, rồi bực bội hỏi trợ lý:
"Ai bảo cậu sắp xếp như thế?"
Trợ lý r/un r/ẩy đáp: "Vẫn chưa đủ gần sao ạ? Vậy để tôi chuyển chỗ làm việc của cô ấy vào thẳng trong phòng ngài nhé?"
Lục Trì Diễn: "?"
Lục Trì Diễn dứt khoát "mắt không thấy tim không đ/au", phẩy tay đuổi cả hai chúng tôi ra ngoài.
Tuy nhiên, sau khi tôi trở về, những người khác trong văn phòng đều đã nghe tin tôi là "con ông cháu cha", liền xúm lại hỏi tôi quen Lục Trì Diễn thế nào.
Tôi không tiện nói sự thật, đành ậm ừ:
"Vì giúp anh ta tính kế Phó Chu..."
Mọi người càng thêm ngưỡng m/ộ: "Đó là đối thủ không đội trời chung của Lục tổng đấy, vậy thì cô đúng là lập được công lớn rồi!"
Thế là mỗi khi có tài liệu hóc búa cần đưa, họ lại dúi vào tay tôi, c/ầu x/in:
"Tiểu Vi, cô qu/an h/ệ tốt với Lục tổng, cô giúp chúng tôi đi mà, tôi mời cô uống trà sữa, hu hu."
Ban đầu tôi không để tâm, cứ nghĩ chẳng lẽ lại đ/áng s/ợ đến thế sao?
5 phút sau, tôi bị Lục Trì Diễn m/ắng cho xối xả, bắt tôi mang phương án về làm lại từ đầu.
Tôi mặt đơ như cây cơ, ôm tài liệu bước ra khỏi văn phòng.
Ngay lập tức, người vừa m/ắng tôi xong lại nhắn tin trên điện thoại:
【Bảo bối em đang làm gì thế, cả buổi sáng không thèm để ý đến anh rồi.】
Tôi vô cảm trả lời:
【Đang thực tập, vừa bị sếp m/ắng một trận.】
Đối phương trả lời ngay lập tức:
【Ai dám b/ắt n/ạt bảo bối của anh?!】
【Hay là em đến công ty anh thực tập đi, anh chắc chắn sẽ không m/ắng em đâu bảo bối, anh dịu dàng lắm.】
Đang nói chuyện, cửa văn phòng phía sau bỗng mở ra.
Lục Trì Diễn vừa cầm điện thoại vừa mỉm cười gõ phím, ngẩng đầu lên lại thấy tôi vẫn đang đứng ở cửa.
Nụ cười trên mặt anh ta vụt tắt, thay đổi sắc mặt với tôi:
"Đứng ngây ra đó làm gì? Việc ít quá nên rảnh rỗi à?"
Tôi: "..."