Trong căn phòng bao với ánh đèn chớp nhoáng.
Một cô gái mỏng manh rót rư/ợu cho tôi: "Anh ơi, có cần rót đầy không ạ?"
Lúc nói chuyện, khóe môi cô ấy hiện lên lúm đồng tiền xinh xắn, để lộ ra những ngón tay thon dài cùng cổ tay nhỏ nhắn mong manh.
"Rót đầy đi."
Cậu bạn thân Lý Chân đẩy cửa bước vào.
Thấy tôi, cậu ta chấn kinh hỏi: "Cậu đi chơi mà mang theo gái thế này, không sợ 'vị' ở nhà gh/en sao?"
Tôi ôm ghì cô gái trong lòng, cười lắc đầu.
"Hoắc Yến Thanh chỉ là một cỗ máy đã được lập trình sẵn mà thôi."
"Tôi theo đuổi anh ta suốt bảy năm trời còn chẳng thể ủ ấm được trái tim đó. Yên tâm đi, anh ta chẳng bận tâm đến tôi đâu."
Lý Chân: "Vậy sao anh ta vẫn ở bên cậu?"
"Là do tôi thừa nước đục thả câu thôi. Nhưng mà, giờ tôi cũng chán rồi..."
Không lâu sau.
Các bạn học đại học khác cũng lần lượt tới nơi.
Chúng tôi cùng nhau uống rư/ợu chơi trò chơi, bầu không khí cực kỳ náo nhiệt.
"Ai bốc trúng lá cơ đỏ thì phải hôn người bên cạnh một cái nhé."
Tôi, kẻ đang cầm lá bài trên tay, bị mọi người đẩy ra.
Đám đông hùa nhau ầm ĩ: "Hôn đi! Hôn đi!"
Tôi không muốn hôn môi cô gái ấy, thế nên chỉ phớt nhẹ lên má đối phương.
Sau vài tuần rư/ợu.
Thằng em trai cùng cha khác mẹ Phương Khung nửa đùa nửa thật, ngấm ngầm mỉa mai:
"Năm đó anh trai làm li/ếm cẩu theo đuôi Hoắc Yến Thanh gắt gao như thế, sao trong cái ngày trọng đại như họp lớp lại chẳng thấy anh ta đi cùng anh nhỉ? Đừng nói là bên nhau hai năm rồi mà vẫn đang ngủ riêng nhé?"
Sắc mặt tôi bỗng chốc cứng đờ.
Tôi siết vòng tay ôm cô gái trong lòng, cười đầy vẻ bất cần:
"Bảo anh ta tới làm gì? Loại người đó có đến cũng chỉ làm mất hứng."
"Hơn nữa, ở lâu với ông chú nhàu nhĩ cũng phát ớn, tôi nhận ra bản thân mình vẫn thích phụ nữ hơn!"
Xu hướng tính dục của giới thượng lưu vốn chảy trôi như nước, tình huống này đúng là chẳng có gì bình thường hơn.
Mọi người nghe xong đều cười rộ lên ha hả.
Nhưng đúng lúc này, cánh cửa phòng bị đẩy ra, tiếng cười nói bỗng bặt đi.
Chẳng rõ ai đã thốt lên kinh ngạc: "Hoắc Yến Thanh?"
Tôi ngẩng đầu lên, qua tầm nhìn mờ ảo, trông thấy hình bóng quen thuộc trong bộ âu phục chỉnh tề, lãnh đạm và đầy kiềm chế.
Không biết có phải tôi nhìn nhầm hay không, đuôi mắt anh dường như đang ửng đỏ.
Hoắc Yến Thanh bước vào.
Cư xử vô cùng đúng mực mà giải thích với mọi người:
"Xin lỗi, tôi đến hơi muộn. Đáng lẽ đã hẹn đi cùng A Du, nhưng vì còn vài tài liệu chưa xử lý xong..."
Anh kéo cô gái kia ra, tự nhiên ôm ch/ặt lấy eo tôi, dáng vẻ cực kỳ thân mật.
Sắc mặt Phương Khung lập tức khó coi.
Tôi có chút không quen, nhíu mày định gạt tay anh ra.
Thân thể anh lộ rõ vẻ cứng đờ, nhưng lại càng siết ch/ặt tay hơn, hoàn toàn không còn sự chừng mực tiến thoái như thường ngày.
Bữa tiệc kết thúc.
Tôi đón gió lạnh chui vào trong xe.
Đầu óc đã hoàn toàn tỉnh táo.
Tôi bình thản hỏi: "Anh đã nghe thấy những lời đó rồi, đúng không?"
Sắc mặt Hoắc Yến Thanh lập tức tái nhợt.
Anh gượng gạo nhếch khóe môi, lắc đầu phủ nhận: "Lời gì cơ? Em vừa nói gì sao... Anh không nghe thấy."
Tôi xoa xoa ấn đường.
Đột nhiên nảy sinh cảm giác chán gh/ét khó hiểu.
"Không sao, dù gì cũng là chuyện sớm muộn, hôm nay nói toạc ra luôn đi."
Hoắc Yến Thanh đột ngột phản bác: "Không, anh không muốn nghe!"
Lời vừa ra khỏi miệng, anh đã nhận ra phản ứng của mình quá mức gay gắt.
Anh dịu giọng xuống, nhẫn nhịn với sắc mặt nhợt nhạt: "Hôm nay mệt quá rồi... Để hôm khác đi, em muốn nói gì chúng ta để hôm khác bàn, được không?"
Tôi quay đầu đi, nhìn dòng xe cộ tấp nập ngược xuôi bên ngoài cửa sổ.
Hoàn toàn không đáp lại anh.
Không khí xung quanh chìm trong sự tĩnh lặng đ/áng s/ợ.
Sau khi xe đã chạy được một quãng rất lâu.
Tôi đột nhiên cất lời, phá vỡ sự tĩnh lặng ấy: "Chúng ta kết thúc đi."