Nghĩ đến đây, tôi nhanh chóng hành động, cầm chiếc quần ngủ vừa cởi ra rời khỏi phòng.

Sau khi thay đồ quay lại dọn dẹp, Phó Diễn Lễ ngồi ở mép giường, dáng vẻ bình thản như mọi ngày.

Lau sạch những vết nước đọng, tôi cảm thấy có gì đó không ổn. Đối diện ánh mắt cậu, tôi muốn tìm hiểu tận cùng sự thật.

Cho đến khi tôi từ từ tiến lại gần.

Cậu cúi mắt, tránh ánh nhìn của tôi.

"Trì Nam, mắt tớ đã nhìn thấy rồi."

Quả nhiên!

Thú nhận sớm thế này cơ à?

Tôi oán trách: "Sao cậu không nói sớm?"

"Sáng nay tỉnh dậy mới hồi phục. Định tạo bất ngờ cho cậu, không ngờ bị cậu phát hiện."

Đúng ra phải gọi là kinh hãi mới đúng.

May mà lúc nãy không làm gì thừa thãi.

.....

Cởi quần ngủ trước mặt cậu ấy.

Rồi tôi chợt nhận ra vấn đề nghiêm trọng:

Ông chủ khỏi bệ/nh, chẳng phải nghĩa là tôi thất nghiệp sao!

Phó Diễn Lễ như đọc được suy nghĩ, lấy chiếc điện thoại phủ bụi từ lâu.

"Mấy ngày qua nhờ có cậu chăm sóc."

Chuông điện thoại vang lên.

Một tin nhắn hiện lên:

[Tài khoản của quý khách đã nhận 15.000 tệ, số dư 15.006 tệ]

Đáng! Quá đáng giá!

"Bạn cùng phòng tốt bụng của tớ ơi, lần sau có chuyện tốt thế này nhớ tìm tớ nhé!"

Hưng phấn khiến tôi mất lý trí, vừa nói vừa áp sát Phó Diễn Lễ, không nhịn được mà ôm chầm lấy cậu.

Ngay sau đó nhận ra hành động của mình quá đường đột.

Đang định buông tay thì eo sau bị ai đó ôm ch/ặt.

Phó Diễn Lễ thầm thì bên tai tôi: "Nam Nam, cậu chăm sóc tớ rất chu đáo."

Hơi thở ấm áp phả vào cổ.

Tim như ngừng đ/ập vài nhịp.

Tư thế này duy trì vài giây, Phó Diễn Lễ mới thong thả buông tay.

Chỉ một câu nói nhẹ nhàng của cậu đủ khiến mấy ngày thanh tâm quả dục của tôi đổ sông đổ biển!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
6 Đồng Trần Chương 36
8 Lỡ làng Chương 14
9 Xoá bỏ Omega Chương 15
12 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm