Hai ngày nằm viện, Tề Tư Sở ngày nào cũng gọi video cho bạn gái, tình yêu của người trẻ tuổi nồng nhiệt, tôi nghe mà cũng mặt đỏ tim đ/ập.
Cố Tả cũng biết cậu ta không phải bạn trai tôi, thái độ với cậu ta cũng hòa hoãn hơn nhiều.
"Chị Khương Hữu, chị không có người mình thích à?" Tề Tư Sở vừa truyền dịch, vừa nằm trên giường hỏi tôi.
Tôi ngẫm nghĩ, nói: "Đã từng có, nhưng chị cảm thấy chị không xứng với anh ấy."
Tề Tư Sở cười muốn xỉu, nói: "Thời đại này rồi còn ai quan tâm xứng hay không xứng à? Cái gì mà không xứng với chị, vì tốt cho chị mới chia tay, mấy lời đó chỉ toàn là đạo đức giả! Người ta bảo em ăn uống lành mạnh có thể sống thêm 5-10 năm, nhưng không cho em ăn thịt nướng, ăn lẩu, uống coke, em sống thêm mấy năm đó thì có ý nghĩa gì?"
Tôi nói: "Chị luôn cảm thấy chị không đủ tốt."
Tề Tư Sở nghiêm mặt nói: "Danh hiệu quán quân khu vực chị giành được là do nỗ lực, chứ đâu phải nhờ may mắn. Chị có thể dốc hết tâm sức cho công việc, vậy lẽ nào lại không thể dốc hết lòng cho một mối tình sao?
Nếu chưa từng, chị làm sao có tư cách nói về tình yêu?”
Bị một cậu thực tập sinh nhỏ hơn năm tuổi “giáo huấn”, mà lại chẳng thể phản bác — vì cậu nói rất có lý.
Chỉ là, không biết Cố Tả có nghĩ như vậy không?
Tề Tư Sở ngập ngừng, thăm dò hỏi: "Chị Khương Hữu, chị và bác sĩ Cố... chắc là... có tình cảm rất sâu đậm nhỉ?"
Tôi hơi hoang mang, chúng tôi biểu hiện như bác sĩ và bệ/nh nhân bình thường, sao Tề Tư Sở lại nhìn ra được?
Tề Tư Sở liếc tôi một cái, như thám tử vừa phá được án, hưng phấn ngồi bật dậy: "Em thấy rồi đấy!”
"Thấy gì?" Tôi hỏi.
"Có một lần lúc chị ngủ, bác sĩ Cố vào thăm phòng, anh ấy đã lén hôn lên đầu ngón tay và trán chị..."
Tim tôi như bị đ/á/nh mạnh một cú, như tia chớp lóe sáng x/é toạc màn đêm tĩnh lặng —
Cố Tả...
"Lúc bác sĩ Cố nhìn chị, em có thể cảm nhận được anh ấy rất đ/au khổ. Không biết tại sao chị không chọn anh ấy, em là con trai mà còn sắp bị anh ấy bẻ cong đây này."
Tề Tư Sở không giấu được vẻ đắc ý vì đã nhìn thấu, cứ nói mãi:
"Chị chưa từng ở phòng bệ/nh cao cấp đúng không? Bệ/nh viện công không cung cấp trái cây, trà và thực phẩm chức năng xịn như vậy đâu. Anh ấy vì muốn giả vờ là bệ/nh viện cung cấp, tránh để chị thấy không tự nhiên nên mỗi lần đều phải mang thêm cho em một phần."
Sau đó Tề Tư Sở nói gì nữa, tôi chẳng nghe lọt tai.
Tôi khó chịu quá.
Trong đầu như có một sợi dây thun, bị hiện thực và tình yêu kéo căng hai đầu, sắp đ/ứt tung rồi.
Chương 8: