Chú Chú Niên Niên

Chương 3

30/08/2024 21:45

5.

Tôi vẫn có hoa mang kèm.

Mặc dù ban đầu Lâm Chú có vẻ không vui lắm, nhưng vẫn nói: "Cảm ơn em đã m/ua hoa cho ông ngoại.”

Tôi: "Không cần khách sáo.”

Sau khi xuống xe, tôi ôm hoa đi đến bệ/nh viện.

Bó hoa rất lớn, tôi cần phải giữ nó bằng cả hai tay để cho nó ổn định, không bị nghiêng ngả lung tung.

Lâm Chú nhìn tôi ôm bó hoa: "Đưa hoa cho tôi đi.”

“Không cần.” Tôi cho rằng anh ấy cảm thấy tôi ôm có phần vất vả, “Trông thì to, nhưng bó hoa này không nặng, tôi ôm được.”

Một lúc lâu sau vẫn không thấy Lâm Chú lên tiếng.

Qua vài phút, anh ấy mới mở miệng: "Em hết tay rồi.”

Anh ấy không đầu không đuôi nói một câu, tôi không kịp phản ứng: "Hả?”

“Chúng ta phải diễn kịch trước mặt ông ngoại.” Lâm Chú vươn tay về phía tôi, “Cần phải nắm tay.”

Lúc này tôi mới suy nghĩ cẩn thận.

“À à.”

Tôi sững sờ đưa hoa cho anh ấy, lại đột nhiên nhớ ra, không đúng, nếu đổi lại là anh ấy ôm thì không phải cũng không có tay thừa sao?

Vừa định hỏi Lâm Chú, lại thấy Lâm Chú dùng tay trái ôm chắc một bó hoa lớn từng đó, tay phải còn trống thì nắm lấy tay tôi.

Một bó hoa lớn đối với tôi, nhưng bị anh ôm, dường như có vẻ rất nhỏ.

Tôi nuốt ngược lời tính nói vào trong cổ họng.

Tay Lâm Chú rất rộng, có thể bao trọn lấy bàn tay tôi.

Tôi được anh dắt vào trong phòng bệ/nh, lúc sắp tới cửa, vừa vặn có hộ lý từ bên trong đi ra.

“Anh Lâm, anh đến rồi?”

Lâm Chú gật gật đầu.

Hộ lý vừa cười vừa chào hỏi tôi: “Cô đây là vợ chưa cưới của anh Lâm phải không, ông ngoại của anh Lâm có nhắc tới cô suốt mấy ngày nay rồi, nói rằng cuối cùng cháu trai của mình cũng thông suốt, biết dẫn bạn gái về nhà.”

Hộ lý cười khúc khích nhìn bàn tay đang nắm ch/ặt của chúng tôi, tôi có chút ngượng ngùng, rút tay ra, làm bộ tự nhiên giành hoa lại: "Để tôi đi tặng hoa cho ông ngoại.”

Lâm Chú: “…”

Có thể là vì đã nắm tay một lúc lâu, cũng có thể là vì căng thẳng mà lòng bàn tay của tôi toàn là mồ hôi, mồ hôi bám vào giấy gói, hằn lại dấu vết.

Sau khi hộ lý nhìn thấy, gi/ật mình hỏi: “Cô Mạnh, sao tay cô toàn là mồ hôi thế?”

Lòng tôi hoảng hốt, vội vàng tìm lý do: "Quá, quá nóng.”

Nói xong tôi lập tức hối h/ận.

Hôm nay nhiệt độ hạ thấp, là thời tiết cần phải mặc áo khoác mỏng. Trong bệ/nh viện này cũng khá lạnh lẽo.

Lâm Chú hừ cười một tiếng.

Tôi có chút bất mãn trừng anh ấy: "Anh cười cái gì?”

“Không, em nói đúng." Anh ấy rũ mắt nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng.

“Tôi cũng rất nóng.”

6.

Ông ngoại của Lâm Chú là một ông lão vô cùng hiền lành.

Ông ấy rất vui mừng khi nhìn thấy chúng tôi, luôn miệng hỏi khi nào chúng tôi mới chịu đăng ký kết hôn.

Tôi không biết trả lời thế nào, nhưng Lâm Chú thì rất bình tĩnh: "Ông cứ dưỡng bệ/nh và chờ đợi đi, bọn cháu còn có rất nhiều việc phải chuẩn bị cho hôn lễ nữa.”

Ông ngoại anh ấy cười híp mắt lại.

Nhưng tôi biết chúng tôi sẽ không kết hôn.

Vì ông ngoại còn cần được nghỉ ngơi, nên chúng tôi không ngồi nói chuyện lâu lắm, ngồi được một lúc là về ngay.

Trên đường về, Lâm Chú đột nhiên hỏi: “Khi nào thì em chuyển vào?”

Tôi ngây ra vài giây: "Hả?”

"Nếu muốn kết hôn." Anh ấy dừng một chút, "Phải dọn vào ở chung với tôi, không phải sao?"

Đúng vậy.

“Mấy ngày nữa đi, để tôi thu dọn chút hành lý đã.”

Lâm Chú gật gật đầu.

Sau khi về đến nhà, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.

Tôi có chút đắn đo không biết phải lấy bao nhiêu đồ.

Lúc trước Lâm Chú nói, thời hạn thỏa thuận giữa tôi và anh ấy là một năm.

Vậy nên có phải tôi không cần phải mang quá nhiều đồ qua đó, vì dù sao cũng không ở lại đấy quá lâu.

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi vẫn chuẩn bị quần áo theo mùa trước, rồi thu dọn chút đồ đạc tùy thân, kéo vali đến nhà Lâm Chú.

Lâm Chú sống trong một căn biệt thự đ/ộc môn của tiểu khu cao cấp.

Lúc tôi đến nơi, anh ấy còn chưa về nhà.

Tôi mở cổng bằng mật mã mà Lâm Chú đưa, sau khi vào trong, đột nhiên thấy có chút khó khăn.

Tôi nên sống ở đâu đây?

Phòng khách? Hay là phòng ngủ của Lâm Chú?

Rối rắm một lúc, tôi quyết định từ bỏ việc nghĩ ngợi, định chờ Lâm Chú trở về rồi sẽ nghe lời anh ấy.

Dù sao tạm coi như tôi đang “ăn nhờ ở đâu”, nào có quyền lựa chọn cơ chứ.

Không ngờ, sau khi Lâm Chú trở về, anh ấy lại hỏi tôi: "Em muốn ở đâu? Ở đâu cũng được, có rất nhiều phòng để trống.”

Tôi nhìn anh ấy, hơi sững sờ.

Trước kia lúc làm thư ký cho Trần Dật, anh ta rất ít khi hỏi ý kiến của tôi, bình thường toàn trực tiếp ra lệnh, bắt tôi tuân theo lệnh của anh ta.

Anh ta không thích người khác làm trái ý anh ta, làm tôi cũng quen gác lại ý kiến và suy nghĩ của mình, lựa chọn thuận theo ý anh ta.

Vậy nên khi Lâm Chú cho tôi quyền lựa chọn, tôi lại có chút không quen.

Suy nghĩ một lát, tôi do dự mở miệng.

"Tôi có thể ngủ tạm ở phòng khách được không?"

Lâm Chú nghe xong, cầm hành lý của tôi đẩy vào phòng khách: "Đương nhiên là được.”

Về phần sau khi kết hôn chúng tôi sẽ ngủ ở đâu, không ai trong chúng tôi nhắc tới.

Tôi nằm trên giường ngủ trong phòng khách, cảm thấy như mình đang nằm mơ.

Tôi không ngờ Lâm Chú lại cho tôi đãi ngộ cao như vậy.

Dù sao lúc Trần Dật định tặng tôi cho anh ấy, tôi cảm thấy mình giống như một con búp bê, mặc cho người ta đùa bỡn.

Nghĩ đến Trần Dật, tôi đột nhiên nghĩ đến đơn xin từ chức của mình.

Buổi sáng tôi có qua hỏi bên nhân sự, bên nhân sự nói Trần Dật còn chưa phê chuẩn.

Tôi trực tiếp gọi điện thoại cho anh ta.

Cuộc gọi đầu tiên anh ta không nhận, tôi lại gọi lại lần nữa, mới có người nghe.

“Mạnh Niên?” Trần Dật kéo dài giọng, “Sao, cuối cùng cũng nhớ tới tôi rồi?"

Tôi đi thẳng vào vấn đề: "Trần Dật, đơn xin từ chức của tôi, tại sao anh còn chưa phê chuẩn?"

Có lẽ anh ta đang ở trong quán bar, nên tiếng bên đó rất ồn ào, có xen lẫn tiếng cười của rất nhiều phụ nữ, tôi phải vểnh tai lên mới có thể nghe rõ câu trả lời của anh ta.

Anh ta cười lạnh một tiếng.

“Mạnh Niên, có chỗ dựa vững chắc rồi có khác, cánh cứng rồi?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi chồng đi công tác, ngôi nhà thứ hai của anh không giấu được nữa

Chương 5
Khi xếp lại quần áo, tôi chạm phải một phong thư gấp gọn trong túi áo vest chồng mình - "Thông báo Phụ huynh". Nhưng nó không phải từ trường con gái tôi đang học. Mở ra xem, mục tên học sinh ghi rõ: Lâm An Lạc. Phụ huynh là... Lâm Cảnh Minh. Chồng tôi tên chính là Lâm Cảnh Minh. Không chần chừ, tôi thẳng tiến đến ngôi trường ấy, xưng danh "Phụ huynh của Lâm An Lạc" để hỏi thăm tình hình. Giáo viên đáp ngay: "Phụ huynh An Lạc vừa đón bé xong, chắc chưa đi xa đâu". Tôi lặng lẽ theo sau, đúng lúc nhìn thấy chồng mình một tay dắt cậu bé, tay kia ôm eo người phụ nữ lạ mặt, đang cúi đầu cười khẽ. Tôi siết chặt điện thoại gọi cho anh ta, giọng điệu bình thản: "Khi nào về?" Anh giật mình giây lát rồi nghe máy: "Lần này công tác lâu, chắc ba bốn ngày nữa". Tôi cúp máy, giơ điện thoại lên, chụp rõ nét khoảnh khắc ba người họ. "Lâm Cảnh Minh, món quà bất ngờ này, tôi xin nhận lấy."
Báo thù
Hiện đại
Nữ Cường
0
Ưu ái Chương 7