Nghịch lý Toàn Đường

Chương 6

09/10/2025 17:56

Phó Thành Nghiên vốn là một tên nghiện công việc, nhưng mấy ngày gần đây, việc anh mong chờ nhất chính là được về nhà đúng giờ.

Dù đôi khi có tiệc tùng cần thiết, anh vẫn luôn tuân thủ nguyên tắc 7 giờ tối.

“Thanh Thanh, anh về rồi đây.”

Vừa gặp mặt, Phó Thành Nghiên đã ôm chầm lấy tôi.

Người anh thoang thoảng mùi rư/ợu nhưng vẫn tỉnh táo.

Tôi dìu anh vào phòng ngủ phụ nghỉ ngơi.

Dù biết Phó Thành Nghiên thích mình, nhưng trước khi mọi chuyện được làm rõ, trong lòng tôi vẫn canh cánh nỗi lo.

Biết đâu những bình luận kia chỉ là lừa gạt thì sao?

Vừa mở cửa phòng ngủ phụ, tôi đã thấy ngay chiếc áo sơ mi kẻ caro xanh nhạt trên giường.

Bên cạnh còn có chiếc gối ôm hình cừu non quen thuộc.

Tôi từng nghe nói Alpha trong kỳ mẫn cảm sẽ đi/ên cuồ/ng thu thập quần áo và gối của Omega để làm tổ.

Thế nhưng sau một tháng kết hôn, Phó Thành Nghiên vẫn luôn tỏ ra bình thường.

Theo lời dì Diệu nói, kỳ mẫn cảm của anh đã qua rồi.

Có lẽ anh căn bản không cần tôi.

Những bộ quần áo kia cũng chẳng phải của tôi.

Tôi vội quay mặt đi, giả vờ như chưa thấy gì.

Chỉ cần không nhìn thấy thì sẽ không đ/au lòng, cũng chẳng buồn tủi.

Nhưng mặt Phó Thành Nghiên đã đỏ ửng từ cổ đến mang tai.

Anh chủ động bước đến trước mặt tôi: “Vợ yêu... Thanh Thanh, anh xin lỗi.”

“Anh tự thú. Những chiếc áo này…”

“Lúc đó anh quá mệt mỏi, lại sợ làm em h/oảng s/ợ, nên đã lén lấy một chiếc áo em không mặc nữa.”

Áo của tôi ư?

Bình luận:

[Đây chẳng phải là áo của bảo bối cách đây hai năm sao? Vẫn cất giữ đến tận bây giờ, không hổ danh là Alpha cuồ/ng si.]

[Chiếc áo này chắc không còn “sạch sẽ” nữa rồi…]

[Chỉ có Phó Thành Nghiên biết mình đã làm gì với nó thôi. Những đêm dài đằng đẵng, cuộn tròn trong chăn, ôm chiếc áo thấm đẫm mùi pheromone của vợ…]

Xem xong bình luận, tôi chợt nhớ mình từng có chiếc áo như thế.

M/ua chung với Diệp Lĩnh Bắc ở trung tâm thương mại, mặc đôi ba lần rồi bỏ đi, không ngờ lại bị Phó Thành Nghiên nhặt được.

Nhưng hai năm trước tôi còn chưa quen anh mà?

Làm sao anh lấy được áo của tôi trong im lặng như thế?

Nhưng khi biết Phó Thành Nghiên cũng thích mình, tôi không thể chờ thêm được nữa.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: “Phó Thành Nghiên, em muốn nghe sự thật.”

“Anh có thích em không?”

“Ánh trăng sáng” là chuyện quá khứ, tôi không bận tâm.

Chỉ cần hiện tại anh thích tôi là đủ.

“Có!” Phó Thành Nghiên trả lời không chút do dự.

Rồi anh lại lắc đầu: “Không, là yêu.”

“Thanh Thanh, anh yêu em.”

Từng lời yêu vang lên chắc nịch, khiến người nghe choáng váng.

Nói xong, Phó Thành Nghiên liếc nhìn tôi đầy thận trọng.

Trước giờ không để ý, ánh mắt anh nhìn tôi luôn chứa đầy sự đắm đuối và yêu thương.

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, đón nhận trọn vẹn tình yêu từ Phó Thành Nghiên.

“Anh lấy áo của em bằng cách nào?”

“Là do trùng hợp, lần đó anh tình cờ đi ngang qua dưới tòa nhà của em, một cơn gió thổi tới, vô tình làm chiếc áo của em rơi xuống trúng đầu anh.”

“Sao anh biết đó là áo của em?”

Ngay cả tôi còn quên mất.

Tủ quần áo quá nhiều đồ, những chiếc áo chỉ mặc vài lần này, tôi hầu như không có ấn tượng.

Phó Thành Nghiên chớp mắt, nói khẽ: “Vì trên đó có mùi pheromone của em.”

Pheromone của tôi là mùi hoa nhài trắng.

Việc áo còn lưu lại chút mùi hương là điều bình thường.

Không ngờ bề ngoài anh trông lịch thiệp phong độ vậy mà lại... Bi/ến th/ái đến thế, dám lén ngửi áo của tôi.

Nhưng mà tôi thích lắm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm