Khi Alpha Trở Thành Enigma

Chương 10

13/02/2026 19:36

Thời Gia Huân đột ngột xuất hiện, ngay trước mắt mọi người, siết ch/ặt eo tôi:

“Tại sao không tránh? Cậu thực sự muốn chọc tôi đi/ên à?”

Nhìn vào đôi mắt lạnh lùng đẹp đẽ trên chiếc mặt nạ, tôi lại nuốt nước bọt, thậm chí còn muốn chủ động tiến lại gần.

Thời Gia Huân ép đầu tôi lên vai mình:

“Xin lỗi, cậu ấy say rồi, tôi đưa về trước.”

Trong hành lang ngay sát quán bar, người tôi nóng bừng vì rư/ợu, ép Thời Gia Huân vào tường, vụng về gi/ật chiếc stopper của anh, hôn đi/ên cuồ/ng.

“Thẩm Hàn Chương.”

Thời Gia Huân bóp cằm, đẩy tôi ra.

Tôi mơ màng nhìn anh, li /ếm môi.

Mắt anh trầm hẳn xuống, lập tức xoay người, kẹp ch/ặt hai tay tôi, ấn mạnh tôi vào tường.

Tay tôi đ/au, khẽ giãy, rên khẽ: “Đau.”

“Đau thì tốt.” Giọng Thời Gia Huân lạnh băng: “Đáng lẽ phải để cậu đ/au ch*t đi.”

Tôi vừa tủi vừa… kí/ch th/ích, nhất là khi cảm nhận pheromone anh tràn ra.

“Thời tổng, tôi sai rồi.” Tôi nghe thấy chính mình nói, giọng mềm nhũn.

“Sai thì sao?”

“Sai thì… xin lỗi.”

“Không đúng.” Anh siết ch/ặt hơn: “Nói đi, sai thì sao?”

“Sai thì…” Tôi hoàn toàn mờ mịt: “Tôi không biết.”

Thời Gia Huân cười lạnh, thì thầm vào tai tôi:

“Sai rồi thì không được chạy.”

20

Tôi tỉnh dậy trong một phòng khách sạn xa lạ.

Bên cạnh trống trơn, nhưng tiếng nước trong phòng tắm vẫn vang, chắc là anh.

Là Thời Gia Huân…

Tôi ngồi dậy, day trán, cả người nhức mỏi.

Hôm qua uống quá nhiều, cảm xúc bung hết, anh hành tôi đến mức cuối cùng tôi còn nằm trên người anh mà khóc.

Tôi m/ắng: Thời Gia Huân, đồ khốn! Anh không có tim!

“Anh cắn nát tuyến thể của tôi, đ/au ch*t đi được… Toàn dấu răng của anh, anh tự nhìn xem!”

“Anh hại tôi mỗi ngày phải mặc áo anh mới ngủ nổi, tôi thấy mình như đồ bi/ến th/ái!”

“Anh còn bảo tôi phong lưu… Tôi phong lưu chỗ nào? Tôi tận tâm tận lực, ngày nào cũng xoay quanh anh, tôi đâu có rảnh đi tình một đêm?”

“Thế mà anh còn định sa thải tôi, dùng xong thì vứt… Dù sao tôi cũng chẳng lo không tìm được việc, anh không cần tôi, sau lưng còn cả đống người tranh giành tôi, tôi chẳng thèm—hu hu hu Thời tổng, tôi là trợ lý tốt nhất của anh mà, tôi tốt thế, sao anh nỡ nhẫn tâm thế?”

…Rư/ợu hại người thật.

Chuyện nên giấu cũng khai hết, chuyện phân hoá cũng chẳng giữ nổi…

Ch*t ti/ệt, hay là tranh thủ lúc anh đang tắm chuồn thôi?

Nghĩ là làm, tôi vội mặc quần áo, nhưng đi nhanh quá, ngón chân đ/á mạnh vào góc giường, đ/au đến mức rơi nước mắt.

“Thẩm Hàn Chương!”

Thời Gia Huân bước ra, người vẫn còn hơi nước, ban đầu giọng còn gi/ận, nhưng thấy tôi mắt đỏ hoe, liền sải bước lại, ngồi xổm trước mặt.

“Chảy m/áu rồi.” Anh nắm chân tôi, vừa đ/au lòng vừa tức: “Cậu vội bỏ chạy đến thế sao?”

Tôi co ngón chân.

“Đừng nhúc nhích. Tôi đi m/ua th/uốc và băng, cậu ngoan ngoãn ở đây.”

Mười lăm phút sau, anh quay lại, thở hổ/n h/ển. Tôi thì đang nghe điện thoại của mẹ.

Mẹ tôi nổi trận lôi đình, nói tôi đã làm gì để Lâm Tri Lạc khóc cả buổi tối, bắt tôi đi xin lỗi. Còn chất vấn tôi qua đêm đi đâu, cuối cùng chốt hạ:

“Biết ngay mà, con với cái Enigma đó không trong sáng! Con nói xem, con vất vả phân hoá thành Alpha, cuối cùng lại làm cái dưới! Con muốn chọc mẹ tức ch*t à?”

“Thôi, nếu x/á/c định nghiêm túc, thì rảnh rỗi đưa cậu ấy về ăn bữa cơm đàng hoàng, không thì người ta ấm ức lắm.”

Thời Gia Huân ngồi cạnh, nhấc chân tôi đặt lên đùi, tôi ngượng, muốn rút lại:

“Để tôi tự làm.”

“Đừng động.” Anh giữ ch/ặt, vừa rửa vết thương, vừa hỏi:

“Dì nói gì thế?”

Tôi: “Không có gì.”

“Tôi nghe thấy rồi, dì bảo đưa tôi về ăn cơm.”

“….” Tôi im một chút, đáp: “Hiểu lầm thôi, tôi sẽ giải thích.”

“Hiểu lầm gì?” Anh dán băng, nhưng vẫn không buông chân tôi:

“Thẩm Hàn Chương, cậu lại muốn bỏ mặc tôi sao?”

Hả?

Tôi mở to mắt: “Ai bỏ mặc anh chứ?”

“Lần trước cậu bảo coi như chưa có gì, lần này ngủ xong lại muốn chạy. Nếu không phải bỏ thì là gì?”

Tôi nghẹn: “Tôi chẳng qua sợ anh lên giường với trợ lý thì khó xử thôi.”

“Tôi không thấy khó xử.” Anh lập tức đáp, ánh mắt kiên định:

“Ngủ với người mình thích, tại sao tôi phải thấy khó xử?”

Tôi choáng váng: “Anh nói gì?”

Anh: “Tôi không thấy khó xử.”

Tôi: “Câu sau cơ.”

Anh cười: “Tôi thích cậu.”

Tim tôi đ/ập lo/ạn, chỉ dám quay đi: “Anh đã biết rồi, chẳng qua do tôi giúp anh qua kỳ phân hoá, chúng ta có đ/á/nh dấu tạm thời, nên anh dễ bị pheromone của tôi kí/ch th/ích thôi. Vài hôm nữa sẽ ổn, anh nên—”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trước Khi Trọng Sinh: Đổi Cáo Thái Tử, Ta Cùng Mẫu Hậu Chém Khắp Chốn

Chương 5
Trong hậu cung của Hoàng hậu, ta vừa chào đời được nửa canh giờ. Chỉ lát nữa thôi, vú nuôi sẽ dùng con linh miêu đổi ta đi. Kiếp trước, hắn đã thành công. Mẫu hậu vì sinh ra quái vật mà bị thiêu sống. Còn ta bị ném vào bãi tha ma, lũ chó hoang gặm nát nửa thân thể, bọn lưu manh nhặt về làm dâu con. Lớn lên ta sinh liền tám đứa con, kiệt quệ khí huyết rồi chết trên giường đẻ. Sau khi chết, ta lê qua mười tám tầng địa ngục, quỳ trước Diêm Vương điện cầu xin suốt ba nghìn sáu trăm năm mươi năm, mới giành được cơ hội trùng sinh. Kiếp này, ta nhất định không lặp lại sai lầm xưa. Cảm nhận hương thơm dịu dàng tỏa ra từ mẫu hậu, ta nắm chặt bàn tay nhỏ, thề sẽ bảo vệ bằng được hai mẹ con ta. Lũ tiểu nhân hèn mọn, cứ tới đây đi!
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
Du Phi Du Chương 8
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?