----------------------------------------------

Mặc Huyền thật sâu mà hướng phía Diệp Oản Oản nhìn một cái, "Nếu Cửu gia đã chìm vào giấc ngủ, như thế, tôi liền rời đi trước "

Diệp Oản Oản cũng không nhận ra được Mặc Huyền khác thường, gật đầu nói, "Được rồi "

Mặc Huyền sau khi đi, Diệp Oản Oản tiếp tục nhìn Tư Dạ Hàn ước chừng nửa giờ, chắc chắn anh đã ngủ say sau đó mới trở lại gian phòng của mình.

Ngày thứ hai.

Trong sân dưới trồng giàn hoa, Tư Dạ Hàn ngồi ở đó xử lý công việc, Diệp Oản Oản liền nằm úp sấp bên cạnh hắn làm tác nghiệp, hai người ai làm việc nấy tình, nhìn qua cũng không có gì bất hòa. Đại khái là bởi vì ngủ không tệ, Tư Dạ Hàn cả ngày tâm tình đều rất tốt, ngay cả có người giúp việc không cẩn thận đem nước đổ trên văn kiện anh cũng không có nổi gi/ận, chẳng qua là hơi nhíu mày, liền phất tay một cái để cho một phần. Cái người giúp việc gây họa kia tưởng như đang nằm mơ một dạng lảo đảo bước đi.

Hứa Dịch cầm tài liệu được in cẩn thận lần nữa đưa tới trước mặt Tư Dạ Hàn, sau đó tiếp tục an tĩnh ở một bên phía sau. Hai ngày này, trái tim của Hứa Dịch tương đối phức tạp, Diệp Oản Oản ngoan ngoãn đến thật là muốn cho hắn hoài nghi cô là không phải là bị thứ gì bám vào người chứ.

Không chỉ có như thế, thậm chí ngay cả lão thái thái đều đối với cô tương đối hài lòng, nguyên bản những thứ hắn lo lắng hết thảy đều không có phát sinh. Có lẽ thật sự là hắn suy nghĩ nhiều quá?

Đang lúc này, một trận tiếng chuông điện thoại di động reo lên. Hứa Dịch theo bản năng hướng phía trên bàn nhìn lại, chỉ thấy vang lên là điện thoại trên tay của Diệp Oản Oản, điện thoại gọi đến hiện tên người gọi bên trên là Thẩm Mộng Kỳ.

Thấy tên này, Hứa Dịch trong lòng nhất thời dâng lên một cổ linh cảm không lành. Diệp Oản Oản rất nhanh làm xong bài tập khoa học khác, chính đang suy nghĩ có muốn hay không đi khiêu chiến số học một chút, liền bị một cuộc điện thoại gọi đến đ/ứt đoạn suy nghĩ.

Thấy tên người gọi điện thoại đến, Diệp Oản Oản ánh mắt lóe lên.

Thẩm Mộng Kỳ

Nếu như cô nhớ không lầm, kiếp trước Thẩm Mộng Kỳ cũng là vào lúc này gọi điện thoại đến cho cô, thông báo cho cô tin tức Cố Việt Trạch xảy ra t/ai n/ạn xe cộ.

Bây giờ Thẩm Mộng Kỳ cũng không biết cô đến nhà cũ, nhưng vẫn là ở cái thời gian này gọi điện thoại cho cô.

Bất quá cũng có thể hiểu, dù sao cô có thể thay đổi chuyện xảy ra bên nhà cũ này, nhưng chuyện Cố Việt Trạch ra gặp t/ai n/ạn xe cộ là không thể thay đổi. ơ hội khiêu khích tốt như vậy, Thẩm Mộng Kỳ đương nhiên sẽ không bỏ qua cho, cho nên cùng kiếp trước một dạng gọi điện thoại cho cô.

"Tôi đi nhận cú điện thoại này đã!" Diệp Oản Oản nói với Tư Dạ Hàn một tiếng, sau đó hướng phía bóng cây xa xa đi tới.

Tư Dạ Hàn hướng phía hình bóng Diệp Oản Oản nhìn một cái, ánh mắt u ám.

Diệp Oản Oản mới vừa đi mở máy không mấy giây, điện thoại di động của Hứa Dịch cũng vang lên.

Cũng không biết người đầu bên kia điện thoại di động rốt cuộc nói cái gì, sắc mặt Hứa Dịch liếc một chút, quả thật giống như là ngày tận thế.

Một hồi lâu sau, Hứa Dịch cúp điện thoại, t/âm th/ần bất định hướng phía Tư Dạ Hàn nhìn lại, khuôn mặt muốn nói lại thôi.

Tư Dạ Hàn tự nhiên phát giác Hứa Dịch khác thường, ánh mắt mang theo cảm giác đ/áng s/ợ áp bách tập kích mà nói: "Nói đi".

Thân thể của Hứa Dịch run lên, nơm nớp lo sợ mở miệng, "Thuộc hạ mới vừa mới vừa nhận được tin tức, nói là Cố Việt Trạch xảy ra t/ai n/ạn xe cộ, thật giống như rất nghiêm trọng, bây giờ đang ở bệ/nh viện cấp c/ứu ".

Nói tới chỗ này, Hứa Dịch đã hoàn toàn không dám tiếp tục nói nữa rồi. Sự tình hắn lo lắng đã lâu, rốt cục vẫn phải xảy ra, hơn nữa tình huống so với trong tưởng tượng của hắn còn bết bát hơn!

Mới vừa rồi Diệp Oản Oản đi nhận cuộc điện thoại kia tám phần mười chính là Thẩm Mộng Kỳ thông báo cô chuyện này. Cố Việt Trạch bị thương nghiêm trọng như thế, Diệp Oản Oản làm sao có thể không nhìn tới hắn? Sợ rằng vừa nghe đến tin tức này, cái gì ngụy trang đều phải x/é rá/ch!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất