NGƯỜI ĐỘI HƯƠNG

Chap 5

14/04/2026 16:01

Cô đắn đo suốt một đêm, cuối cùng vẫn phải cúi đầu, đồng ý gặp mặt một lần xem sao. Địa điểm gặp mặt được chọn tại một quán ăn do họ hàng nhà họ Châu mở.

Châu Hiểu Phong dẫn theo tên tay sai mặt rỗ Lại T.ử đến. Hắn nhìn Tô Tiểu Hòa như đang đ.á.n.h giá một món hàng, bàn tay thiếu đứng đắn cứ chực chờ đặt lên vai cô. Người cậu đứng bên cạnh thì coi như không thấy, cứ luôn miệng vâng dạ, khuyên Tô Tiểu Hòa uống rư/ợu. Bữa cơm đó, cô ăn mà cảm thấy gh/ê t/ởm khắp người.

Mấy ngày sau, Châu Hiểu Phong ở vũ trường n/ổ vang trời với đám bạn. Đám bạn x/ấu của hắn khích bác: "Cậu Châu oai phong thế cơ mà? Sao đến giờ vẫn chưa hạ gục được con bé Tô Tiểu Hòa kia? Hay là cậu 'không làm ăn' được gì, ha ha ha...!"

Châu Hiểu Phong là kẻ không chịu nổi khích tướng, ngay đêm đó đã gọi điện ép Tô Tiểu Hòa đến khách sạn. Cô không đi, hắn liền đe dọa: "Không đến chứ gì? Tôi qua nhà cô quậy cho cả nhà cô không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa thì thôi!"

Cô sợ hãi, đành phải đến điểm hẹn. Châu Hiểu Phong lúc đó say khướt, lao vào định giở trò đồi bại, hơi rư/ợu phả ra nồng nặc: "Cô sớm muộn gì cũng là người của tôi thôi, đi theo tôi... là phúc đức tám đời nhà cô tích lại đấy!"

Tô Tiểu Hòa dùng hết sức bình sinh đẩy hắn ra, hét lên thất thanh rồi bỏ chạy về nhà.

Ngày hôm sau, cô hạ quyết tâm hủy hôn.

Người cậu vừa nghe tin đã lồng lộn lên: "Tao thấy mày đi/ên rồi! Miếng mồi ngon thế này mà mày cũng không muốn nuốt?"

"Hắn ta định làm nh/ục cháu!" Tô Tiểu Hòa đỏ hoe mắt phản bác.

"Đấy là nó đùa giỡn với mày thôi!" Người cậu m/ắng xối xả, bảo cô là hạng người không biết điều.

Quá đáng hơn, người cậu sợ ảnh hưởng đến chuyện làm ăn với nhà họ Châu, nên quay đầu sang nhà họ c.ắ.n ngược lại một cái, bảo rằng đứa cháu gái này của mình là hạng "được mặt lại đòi làm trùm"!

Châu Hiểu Phong cảm thấy bị mất mặt, càng nghĩ càng tức, gào lên đòi tìm Tô Tiểu Hòa tính sổ. Kết quả là mặt cô còn chưa thấy đâu, hắn đã đụng độ với một người mà hắn từng ức h.i.ế.p trước đây. Người đó h/ận hắn thấu xươ/ng, đã đ.â.m hắn tổng cộng hai mươi nhát d/ao, Châu Hiểu Phong t.ử vo/ng ngay tại chỗ.

Sau khi Châu Hiểu Phong c.h.ế.t, cảm giác đầu tiên của Tô Tiểu Hòa không phải là sợ hãi mà là sự giải thoát. Cô cứ ngỡ mối nghiệt duyên này đến đây là kết thúc. Tang lễ vừa xong, cô đã bí mật liên lạc với mấy chị em làm công nhân ở xa, định bụng sẽ theo họ rời khỏi nơi này. Cô muốn chạy trốn, chạy khỏi cuộc sống đầy bóng m/a của Châu Hiểu Phong.

Nhưng vừa mở lời với mẹ, cô đã bị bà dội cho một gáo nước lạnh: "Đi? Mày định đi đâu?" Bà mẹ ném cái xẻng nấu ăn xuống bếp, "Nhà họ Châu còn chưa lên tiếng kìa! Mày dám đi sao? Nếu làm ông chủ Châu nổi gi/ận, cả nhà này tiêu đời hết!"

Tô Tiểu Hòa ngẩn người: "Mẹ, cái c.h.ế.t của anh ta không liên quan gì đến con..."

"Sao lại không liên quan?" Bà mẹ trợn mắt ngắt lời, "Nếu mày không hủy hôn, cậu ta có đi tìm mày không? Có gặp chuyện không? Giờ nhà họ Châu đang h/ận mày không hết, mày đi ra ngoài là tìm đường c.h.ế.t!"

"Tao không quan tâm mày nghĩ gì, dạo này cứ ngoan ngoãn ở nhà cho tao! Không được đi đâu hết, cũng không được nhắc đến chuyện đi làm thuê nữa!"

"Công việc hiện tại cũng đừng có xin nghỉ. Nếu nhà họ Châu không ghi h/ận, sau này biết đâu còn cơ hội bám víu vào."

Giọng điệu của bà mẹ vừa cứng nhắc vừa lạnh lùng, khiến lòng Tô Tiểu Hòa nguội ngắt. Cô cứ ngỡ mẹ lo cho mình, không ngờ mẹ vẫn chỉ nghĩ đến chuyện làm sao để "bám víu" lấy nhà họ Châu.

Không đi được, cô chỉ còn cách c.ắ.n răng đi làm tiếp. Nhưng kể từ sau khi giẫm phải lá bùa đó, "cái bóng" của Châu Hiểu Phong như đã ám vào thân, quấn lấy cô ngày càng ch/ặt. Ban đầu chỉ là cảm giác bị dõi theo. Sau đó, đến cả lúc tắm rửa cũng không được yên ổn. Trong phòng tắm mờ mịt hơi nước, cô luôn cảm thấy bên ngoài cửa kính có một bóng người đang đứng. Cô không dám tắt đèn, không dám nhắm mắt, tắm xong một lần mà lưng đẫm mồ hôi lạnh.

Ban đêm lại càng là một sự tr/a t/ấn. Cô không dám ngủ một mình, nhưng mẹ cô chẳng hề quan tâm, chỉ mải mê than vãn với hàng xóm rằng nhà mình đã để lỡ mất "cơ hội đổi đời". Tô Tiểu Hòa chỉ biết ôm chăn co ro trong góc tường, mở trừng mắt chờ đến sáng. Thỉnh thoảng có thiếp đi, cô cũng bị á/c mộng làm cho kinh hãi thức giấc.

Trong mơ, Châu Hiểu Phong toàn thân đầy m.á.u đứng đó, gương mặt nở nụ cười vặn vẹo, từng bước tiến về phía cô. Cô muốn chạy nhưng chân như đeo chì; muốn hét nhưng cổ họng như bị lấp đầy bởi bông gòn.

Hắn lao vào cô, giữ ch/ặt lấy cô, lảm nhảm: "Mày là người của tao, không chạy thoát được đâu!" Rồi dùng đôi tay đầy m.á.u chạm vào người cô.

Cô liều c.h.ế.t vùng vẫy nhưng không sao thoát được. Mỗi lần gi/ật mình tỉnh dậy, cô đều ướt đẫm mồ hôi, tim đ/ập như muốn n/ổ tung.

Ngày qua ngày, trạng thái của Tô Tiểu Hòa càng lúc càng tệ. Sắc mặt cô trắng bệch, ánh mắt đờ đẫn, đi làm thường xuyên thẫn thờ, mấy lần suýt bị máy móc làm bị thương.

Chủ xưởng tìm cô nói chuyện vài lần, giọng điệu ngày càng mất kiên nhẫn: "Cứ thế này nữa tôi điều cô đi dọn nhà vệ sinh đấy!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kẻ bị vạn người ghét cũng có thể bị cưỡng ép yêu sao?

Chương 7
Tôi là một thiếu gia kiêu ngạo và độc ác. Đồng thời, tôi lại yêu qua mạng với hai gã Alpha mạnh mẽ. Sau khi bị họ phát hiện tôi bắt cá hai tay, tôi không chút do dự sai tùy tùng đi gặp mặt hộ mình. Khi đang đắc ý vì đã giải quyết xong hai cái phiền phức, tôi đột nhiên thức tỉnh cốt truyện. Hóa ra tôi chỉ là một nhân vật pháo hôi độc ác trong cuốn tiểu thuyết vạn người mê. Cậu tùy tùng luôn bị tôi bắt nạt mới là nhân vật chính thụ. Còn hai đối tượng yêu qua mạng của tôi, một người là hoàng tử đế quốc, một người là con trai độc nhất của người giàu nhất thế giới, sau khi gặp mặt cậu tùy tùng đi thay tôi, tất cả đều yêu cậu ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên. Họ ba người hạnh phúc bên nhau, còn không quên đày ải tôi đến hành tinh hoang vu... Tôi ngoan ngoãn hẳn. Quyết định chạy trốn. Nhưng vừa bỏ trốn không lâu, tôi đã bị bắt lại. Đôi mắt bị dải lụa đen che kín, chân còn bị xích sắt khóa chặt. Chàng thanh niên tóc đỏ tuấn mỹ nghiến răng nghiến lợi: "Bảo bối không ngoan chút nào, lén lút sau lưng tôi tìm tiểu tam Alpha thì thôi đi, đằng này còn tìm tận hai đứa." Một giọng nói khác khàn đặc vang lên: "Không muốn làm hoàng tử phi sao? Vậy thì cả đời này em đừng hòng xuống khỏi cái giường này." Cậu tùy tùng đáng thương từng bị tôi bắt nạt cũng hắc hóa: "Thiếu gia thật xấu xa, tôi đã giúp người giải quyết tiểu tam tiểu tứ rồi, vậy mà người vẫn còn muốn vứt bỏ tôi!" Không đúng! Chẳng phải tôi là kẻ bị vạn người ghét sao?!
Hiện đại
Boys Love
ABO
2
Gã đào hoa Chương 6