Ánh mắt Lục Lâm Việt mang theo vẻ dò xét, ánh nhìn khẽ chuyển động.

Tôi cố gượng cười:

" Không không, cậu cứ tắm trước đi, tôi còn phải sắp xếp lại tủ đồ."

Nói xong, tôi giả vờ bận rộn đứng trước tủ, cầm ổ khóa mật mã lên như thể đang chuẩn bị mở.

Quả nhiên, lúc con người ta x/ấu hổ thì sẽ bận rộn một cách kỳ lạ.

Vài phút sau, nghe thấy tiếng cửa phòng tắm đóng lại, tôi lập tức lao về phía giường của Lục Lâm Việt.

Cẩn thận vén chăn lên.

Bên trong sạch sẽ gọn gàng, còn thoang thoảng hương bạc hà nhàn nhạt.

Lật tới lật lui một hồi, tôi vẫn không tìm được thứ mình muốn, đành chất vấn hệ thống:

【Đâu rồi? Chẳng phải ngươi nói quần l/ót của cậu ta nằm trong chăn sao?】

Hệ thống cũng khó hiểu:

【Tôi không biết nữa. Trong cốt truyện rõ ràng viết là quần l/ót của hắn để trong chăn mà.】

Tôi cạn lời:

【Làm gì có. Tôi đã bảo rồi, Lục Lâm Việt nhìn sạch sẽ gọn gàng thế kia, sao có thể lén giấu quần l/ót trong chăn được? Có phải ngươi nhớ nhầm cốt truyện không?】

Hệ thống bất lực:

【Không còn cách nào khác, cốt truyện viết vậy mà. Nếu không thì... hắn đang tắm đấy thôi? Lát nữa chắc chắn sẽ thay quần l/ót, cậu lấy tr/ộm cái đó đi.】

Tôi:

【!! Mày đi/ên rồi hay tao đi/ên rồi?!】

Tr/ộm quần l/ót đã mặc của Lục Lâm Việt?

Thế thì bẩn thỉu và bi/ến th/ái quá rồi còn gì!

【Nghĩ đến khoản tiền còn chưa vào tài khoản của cậu đi.】

Có lẽ nhận ra sự phản kháng yếu ớt của tôi, hệ thống bắt đầu thì thầm như á/c q/uỷ dụ dỗ.

Tôi mím môi, chỉnh lại giường của Lục Lâm Việt như cũ rồi ngồi xuống ghế với vẻ mặt không còn gì luyến tiếc cuộc đời.

Nói thật, lúc mới nhận nhiệm vụ của hệ thống, tôi luôn mang tâm lý "làm xong là chạy".

Chỉ cần hoàn thành cốt truyện, lấy được khoản tiền kia, đến lúc Lục Lâm Việt muốn tính sổ, tôi giải thích qua loa vài câu rồi chuồn luôn.

Chụp lén ảnh?

Có thể nói là tìm cậu ta làm mẫu để luyện kỹ năng nhiếp ảnh.

Gửi tin nhắn ám muội?

Có thể nói là nhất thời không kh/ống ch/ế được tình cảm.

Nhưng tr/ộm quần l/ót người ta đã mặc...

Thì giải thích kiểu gì?

Rằng tôi là siêu cấp đại bi/ến th/ái à...

"Xong rồi."

Đúng lúc ấy, giọng nói lạnh nhạt như gió đầu đông của Lục Lâm Việt vang lên, c/ắt ngang mọi giằng co trong lòng tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn người trước mặt.

Trên mái tóc cậu ta còn vắt một chiếc khăn tắm, thân trên để trần, bên dưới chỉ mặc một chiếc quần đùi đơn giản.

Thân hình thon gọn nhưng rắn chắc.

Những giọt nước còn đọng lại chầm chậm lướt qua nốt ruồi nhỏ nơi xươ/ng quai xanh, trượt xuống từng múi cơ bụng rõ nét.

Vừa quyến rũ, vừa gợi cảm.

Đều là con trai với nhau, bình thường tôi chẳng thấy có gì phải ngại.

Nhưng lúc này, nhớ tới nhiệm vụ mình sắp làm, vành tai tôi bất giác nóng bừng.

Cảm giác x/ấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái hố rồi chui xuống ngay lập tức.

C/ứu mạng.

Chẳng lẽ tôi thật sự phải vì tiền mà làm cái nhiệm vụ đáng x/ấu hổ này sao?

Nhưng đó là cả một mục tiêu nhỏ đấy!

Sau khi tốt nghiệp, tôi phải cày cuốc bao nhiêu năm mới ki/ếm được chừng ấy tiền chứ?!

"Sao vậy? Cậu còn chưa đi à?"

Thần sắc Lục Lâm Việt hơi tối lại, khẽ nhíu mày.

"Đi, đi đây."

Tôi bật dậy, nhanh tay lôi bộ đồ ngủ từ trên giường xuống, mang tâm trạng như ra pháp trường mà bước vào phòng tắm.

Vừa vào đến nơi, trong góc phủ đầy hơi nước mờ mịt, đống quần áo Lục Lâm Việt vừa thay ra trong giỏ đồ bẩn lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm